Hiển thị các bài đăng có nhãn thành tích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thành tích. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Tròn 28 tháng




Ngày con tròn 28 tháng trời mưa nhèm nhẹp. Mặc dù mưa  kéo dài suốt từ tối hôm trước nhưng sáng nay mẹ vẫn dậy thật sớm lóc cóc đưa con đi tiêm với hy vọng mưa cho vắng và cũng là để đúng với lịch hẹn. Bao vất vả, khó khăn vì trời mưa, đường tắc nhưng đến nơi thì lại hết vacxin. Đúng là chán! Mẹ đến công ty người ướt lướt thướt và mẹ cứ ân hận mãi vì mưa gió mà cũng lôi con gái đi để con phải chịu vất vả một cách vô ích. Sorry con gái.
Thành tích đáng nể nhất là con đã chính thức tạm biệt bỉm 24/24 được khoảng gần 1 tháng nay. Liền trước đó cũng phải hơn tháng trời BM cứ đóng bỉm dù có khi cả đêm con không tè. Gần tháng nay chính thức bỏ bỉm và chưa một đêm nào con tè dầm. Hoan hô con!
Thành tích tiếp theo là thành tích ăn cơm. Lâu nay trộm vía Bông ăn cơm rất ngoan, kể cả khi bị ho. Một bữa cơm với khẩu phần nghiêm chỉnh thường chỉ kéo dài từ 15-20phút.
Ngoài ra con gái cũng tiến bộ về ngôn ngữ, chiều cao và cân nặng. Càng ngày càng biết lý sự, đối đáp với BM. Biết quan tâm, để ý, quan sát. Vẫn yêu trường, yêu lớp và hăng say học tập,hihi.
Tròn 28 tháng con nhận được một món quà mà nhìn đã biết xì tai của ai nhá (người mà sáng nay mẹ vừa đến đã nhảy vào bảo lo muốn chết vì mãi k thấy mẹ đến, lại sợ trời mưa, đường trơn đầy bất trắc...cảm động xế). Tiếc là mẹ chưa chụp được ảnh cái áo váy vì mẹ muốn show cái quần sooc trước. Đây, hình ảnh hôm qua đi Sn em Money đây.
Lúc đầu còn đứng ngoài cuộc thăm dò, mặt nghệt ra thế này
Nhân vật chính đây, tròn 1 tuổi mà trông em í già ơi là già, cứ lang thang, lặng lẽ chạy theo các anh các chị và rất ngoan
Anh Cún này yêu em Money lắm
Đây là đầy đủ văn võ bá quan ( thiếu mấy ông bố đang nhậu ở góc xa): Tôm, Cún, Bông lớn, Lucky, Money, Mickey..tất cả đều là em chị Bông hết
Chị Bông ra cắt bánh với em
Rồi liếm láp
Rồi suy tư

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Bông đã ăn cơm



Photobucket


Mẹ không muốn cái entry “bộ ảnh tuyệt đẹp của Bông” bị đẩy lùi xuống nên cứ k muốn viết entry mới nhưng sự kiện Bông ăn cơm thì mẹ k thể k note lại. Gần đây Bông ta đã bắt đầu ăn cơm và mẹ thấy Bông có vẻ thích ăn cơm hơn ăn cháo. Mẹ vẫn cho Bông ăn cả cháo cả cơm nhưng mẹ hạ quyết tâm là từ 2 tuổi trở đi sẽ ăn cơm toàn phần,hi.
Trộm vía dạo này mẹ thấy Bông cao và người lớn hơn hẳn cả về hình thức lẫn nội dung. Sự thay đổi theo từng ngày một í. Nếu chỉ vài tuần trước vẫn là những câu nói thiếu chủ ngữ thì bây giờ con đã nói đầy đủ, thể hiện là một em bé rất lễ phép. Một số câu nói con hay sử dụng:

Photobucket
-       Mẹ ơi Bố Cường đâu rồi? or Bố Cường đâu rồi hả mẹ?
-       Cái j đây hả bố or hả mẹ?
-       Nhìn thấy cái kéo con bảo: K nghịch, đứt tay bố ạ, mẹ ạ. Nghịch mẹ đánh đít.
-       Con muốn ăn cái j nữa, bố bảo hết rồi con ạ thì tự bảo “ hết rồi, mai mua”
-       Biết sợ đòn, chỉ cần mẹ cầm thước là đâu vào đấy. Đến giờ đi ngủ nhưng con cứ lang thang muốn chơi thêm..mẹ chỉ cần cầm cái thước là lên giường nằm im thin thít. Nằm xuống rồi còn nình mẹ là “ k bế đâu, ôm carốt ngủ k mẹ đánh đít”
-       Khi BM đến đón, con chào như người lớn mà k cần ai nhắc “ con chào bố, con chào mẹ”
-       Khi ăn thì thích từ xúc “con tự xúc”, bố mẹ đưa đồ cho con biết nói “con xin bố ạ” Không muốn ăn nữa thì nói “con no rồi bố ạ”. Con cứ đòi uống trà sữa chân trâu mà vừa lạnh vừa có chân trâu nên BM k cho uống, uống hết bố mới cho cầm cái hộp, Bông ta làm câu “ hết rồi còn j nữa, hết rồi bố ạ”
-       Con nựng e carốt thế này “ mẹ bế một tí, mẹ yêu carốt” làm mẹ lăn ra cười.
-       Nói chuyện với bác Ngọc qua đt như thế này “ bác Ngọc ơi, bác làm j đấy? ..con nhớ bác..thôi nhé…vầng vầng vầng vầng.
-       Bông nhớ rất lâu, có những cái mẹ nói lâu rồi thì lần sau gặp vẫn nhớ. Mẹ ngạc nhiên là hôm BM đưa B đến lớp, lúc ấy bà bạn Chu Trường Đức đến gửi cô cái mũ cho bạn í. Mẹ k biết B nhận ra cái mũ hay như nào mà B nói “ bà Chu Trường Đức” Bố còn kể là hôm trước bố đón Bông, B hỏi mẹ Trà đâu thì bố nói giờ đi đón mẹ Trà, mẹ Trà đang ở Công ty. Hôm qua bố đi đón Bông, B tự nói “ đi đón mẹ Trà ở Công ty”.
Gần đây hầu như tối nào cả nhà cũng lên Lăng bác chơi, mẹ thì đi bộ, bố cũng dẫn Bông đi bộ và chơi để vận động. Trộm vía tối về uống sữa ngon và ngủ cũng ngon. Buồn cười nhất là nàng Bông biết giới thiệu với bác Hồng là “ đây là cỏ, nghich cỏ là chú CA cắt chim” ( tự áp dụng hình phạt cho tội lỗi
). Nhiều lúc cứ đòi bố bế, bố nói nếu con đòi bế chú công an bắt thì nàng thêm 1 chuỗi “ chú công an k bắt nữa, đi ra đi, k nói cút đi ( chả là thỉnh thoảng con nói gâu gâu cút đi, Bố bảo con k nói cút đi).
...Chỉ ngần ấy điều thôi thì Bông cũng đủ làm mẹ ngất lên ngất xuống rồi

Bông và bác Hồng ( bác Hồng là chị của bố, đang đi làm ở ngoài này, thỉnh thoảng đến nhà chơi, cả nhà ai cũng quý bác vì bác cứ như là cô Tấm í, có bác thì Bông ta cũng quên cả mẹ luôn vì bác luôn chiều theo mọi sở thích của B)
Photobucket
Photobucket
Còn đây là mẹ và c Trang, hi hi
Photobucket


Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Sốc với ngôn ngữ của Bông



Photobucket

Bố mẹ dù ở bên cạnh Bông hàng ngày hàng giờ nhưng đôi lúc vẫn không khỏi sốc với những điều mới mẻ từ Bông. Mẹ không hiểu đi học nhiễm ai mà về cứ giơ ngón tay trỏ móc móc, mặt thì làm điệu doạ dẫm và luôn mồm nói “cắt chim” để doạ bố. Bố mẹ buồn cười mà k dám cười nhiều, bố nín cười và mắng yêu “con gái con nứa, bố nuôi nấng chăm bẵm cho lớn giờ doạ cắt…bố”. Bố còn lo khi về gặp các bác con cũng nói thế nhưng may mà không nói, hi hi.
Mấy hôm trước còn xuất hiện từ “cút đi” khi không đồng ý điều j đó nhưng chỉ nói với bà ngoại. Mẹ đã chấn chỉnh ngay lập tức nên mấy hnay gần như k còn hiện tượng đó nữa. Đúng là trẻ con như tờ giấy trắng, bị nhiễm rất nhanh và BM phải kịp thời phát hiện và điều chỉnh.
Bông luôn tỏ ra rất người lớn, trước khi đi học con nói “ chào các em chị đi học nhé”, và tương tự lúc về thì “ chào các em chị học về đây”. Dạo này con bắt đầu tỏ ra nữ tính hơn vì bắt đầu thích chơi với các em, cứ đòi mang hết các em xuống giường nằm và đắp chăn cùng, thi thoảng lại giỗ em “ ngoan nhé” “ chị yêu”…
Gần đây hầu như bài hát nào con cũng thuộc cả bài, chỉ thi thoảng mới hát nhảy cóc một số từ khó, suốt đường đi cứ tự giới thiệu hát bài nọ rồi lại sang bài kia và hát. Bố bảo dạo này con hát hay hơn mẹ rồi, biết lên giọng xuống giọng. Mẹ thích nhất khi nghe Bông hát “ con chào bố ạ, con chào mẹ yêu, con đi học nhé, chiều con lại về” hát hay mà nghe yêu không thể tả. Hôm 8/3 còn có thiếp mang về tặng mẹ và hát bài Mùng 8 tháng 3 rõ hay. Mẹ tặng lại cho đôi tất thì thích thú ra mặt, đi tất chạy khắp nhà và khoe “quà 8/3 mẹ Trà mua”.
Con càng lớn càng tỏ ra tình cảm, bà ngoại cũng khen con tình cảm, ai đến chơi cũng hò reo, chỉ cần không nhìn thấy nữa là lại chu chéo, ví dụ “ bác Ngọc đâu rồi”. Lúc mẹ giả vờ khóc thì cũng giả khóc theo mẹ và luôn mồm “mẹ khóc đấy”, khi mẹ bảo con có thương mẹ không thì chạy lại ôm cổ chặt và nói “thương mẹ nhé”. Con về bà ngoại cũng biết thể hiện tình cảm với những người thân lâu ngày không gặp, tự động chào cụ, thơm cụ, chào ông Bình, thơm ông Bình. Buồn cười nhất là cứ ngồi gọi “ Ông Bình ơi”!, ông làm j đấy”…Lúc ông hỏi “ Bông có yêu ông không” lập tức trả lời “có” , ngừng 1 lúc thêm câu “ có chứ”. Gần đây con bắt đầu tạm biệt với những chuyến taxi xa xỉ, thay vào đó mẹ con mình chỉ mất 3k để về bà ngoại, đầu bến cuối bến thì đã có xe ôm xịn luôn ân cần dõi theo. Bố biết mẹ đi xe hay lo lắng lúc lên xuống vì xe bus thường dừng nhanh, lúc đưa lên xe, khi mẹ đang loay hoay đã thấy nhắc “lên đi em”, khi vừa lên thì lại gọi điện nói “cứ yên tâm nhé, bố bám theo ngay đằng sau”. Thế là mẹ con mình ở trên xe bus cứ nhìn thấy bố đi song song ( y như phim Hàn Quốc) và cũng chính vì Hàn Quốc quá nên mới có cơ sự là Bông ở trên xe cứ gào lên “Bố Cường ơi!” và đòi xuống đi với bố, hihi.
Bông cũng ngày càng có ý thức hơn trong mọi việc. Khi đến giờ đi ngủ, bố vẫn để ti vi vì tiếc chương trình đang xem dở thì Bông nhắc ngay “ bố tắt ti vi đi”, “ bố tắt điện đi”. Ăn xong thì tự cởi yếm và nhắc “mẹ cất đi”…
Mẹ dù chứng kiến hết những thay đổi của Bông nhưng có thể lúc này ngồi viết mẹ cũng k tránh khỏi bỏ xót, hi…Mẹ mong con gái đi học, học được những điều hay lẽ phải, mong con ngày càng thông minh ngoan ngoãn và mạnh khoẻ.

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Con gái


Cứ mỗi ngày mẹ lại muốn ghi lại những tiến bộ mới của con không sợ quên mất nhưng rồi lại chẳng ghi được. Dạo này con gái người lớn thật rồi, cư xử người lớn, hành động người lớn và lời nói cũng người lớn…
Hôm trước đi sinh nhật a Tuti, chỉ có Bông là bé nhất còn lại hầu như các anh chị từ 4-5 tuổi thế mà Bông cũng hoà nhập với các anh chị một cách dễ dàng, cũng chơi bời, hò hét, thổi nến…mẹ chị Khánh Linh cứ khen con trộm vía đi học sớm nên mới được như thế. Cũng nhờ được đi sinh nhật với cả dự sinh nhật các bạn ở lớp nên Bông hát Happy brithday rất điệu nghệ, không chỉ hát mà còn dùng tay, dùng mắt để thể hiện nữa, ngoài ra thì con hát và múa được rất nhiều bài khác. Ở lớp cô dạy là về biểu diễn cho BM xem…có đôi khi BM hết sức ngạc nhiên vì sự thể hiện của con.
Gần đây mỗi khi có lỗi con lập tức đứng dậy, khoanh tay và cúi rạp người xuống “con lỗi mẹ, từ sau không thế nữa” ( con xin lỗi mẹ từ sau con không thế nữa), khi bị mẹ bắt úp mặt vào tường thì lại quay lại xin lỗi rối rít hòng để mẹ hồi tâm chuyển í. Thỉnh thoảng nghịch ngợm mẹ bảo con cất đi, không nghịch cái đó thì lập tức nịnh “mẹ yêu nhé” mắt thì hấp háy đúng kiểu nịnh bợ. Khi mẹ hỏi con có yêu mẹ không thì trả lời một cách đáng yêu “có chứ” , kiểu như là đương nhiên rồi, hi, mấy tuần trước thì chỉ trả lời “ ”.
Bông rất yêu bố nhưng luôn dành cho mẹ một thứ tình cảm đặc biệt và không thể thay thế. Chẳng hạn như cứ đi đâu thì phải mẹ bế mới yên tâm, đêm ngủ mở mắt ra cái là “ mẹ Trà đâu rồi” chưa nhìn thấy mẹ ngay là khóc và chỉ cần nhìn thấy mẹ, nghe mẹ nói “ mẹ đây, ngủ đi con” là yên tâm ngủ tiếp…
Vì tất cả những lẽ đó Bông cũng xứng đáng để luôn là một điều đặc biệt nhất trong cuộc sống của mẹ, để khi mẹ làm bất cứ thứ j và ở bất cứ nơi đâu thì mẹ cũng vẫn luôn nghĩ về Bông…hay đơn giản hơn là những việc làm thiết thực: mẹ luôn muốn con gái có được những thứ đẹp nhất, tốt nhất…và bằng chứng là chưa vào mùa hè mà Bông đã có tới 7 cái váy mới và 2 bộ ở nhà tuyệt đẹp mà mẹ và mẹ Yến chọn cho. Hè năm nay Bông sẽ là em bé thật xinh với những chiếc váy hoa sặc sỡ, điệu đà còn mẹ thì sẽ là bà mẹ mặt vênh khi đi cùng cô con gái đáng yêu và xinh xắn. hi hi

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

Cai sữa em Bông - Chuyện cực kỳ đơn giản và tình cờ



Photobucket


Photobucket

( Đây là ảnh từ hôm đi sinh nhật chị Cún 26-10) 
Chả là mẹ cũng mới có ý tưởng cai sữa em Bông cách đây 1 tháng nhưng mẹ cứ chần chừ và cũng chưa định cai, bằng chứng là lọ cloxit bột mẹ chị Cún cho mẹ nằm trên bàn lâu lắm rồi. Thế nhưng tuần trước em bị nhiệt mồm 1 tuần, quấy khóc, mẹ muốn cho em ti để dỗ dành thì em cũng chả ti nổi mặc dù rất muốn, chỉ mút mát được khoảng 2 lần lúc đã đỡ nhưng k tha thiết lắm. Hôm qua, mồm em có thể nói là đã khỏi hẳn, em mon men ra ti mẹ nhưng k cuồng nhiệt lắm, mẹ giả vờ nói: eo ơi, bạn ti bẩn lắm, con lêu lêu đi, thế là em tủm tỉm cười và lêu lêu ti, ngửi ti rồi lại bảo mẹ “cất cất”. Nhưng khi mẹ đã cất thì em lại mon men, kiểu như là vẫn còn lưu luyến lắm í…và rồi lại ngửi, liếm xong định ti thì bố lấy Zytee bôi vào, Bông liếm thấy đắng liền cười và nói: đắng lắm, mẹ cất, và bỏ đi luôn, bố bảo “Bông bỏ của chạy lấy người”. Nhìn chung việc mẹ cai sữa cho em như thế là đơn giản, k tốn một giọt nước mắt nào vì sự nghiệp cai sữa, bởi tất cả những vật vã, khổ sở mà mẹ trải qua thì lại là do Bông bị ốm và nhiệt miệng. Bây giờ mẹ có chiêu mới cho bữa ăn của con, đấy là lên tầng 3, lên trên í mà k ngoan sợ bị BM bỏ lại nên ăn uống rất nhanh gọn, chỉ mất 10-15’ là cùng. Từ giờ mẹ quyết tâm mỗi ngày cho B uống 1 cốc nước cam hoặc quýt vào lúc đi học về, mẹ đẩy bữa cháo sớm lên và như vậy trước khi đi ngủ con vẫn ăn sữa ngon lành. Làm được như thế mẹ thấy yên tâm hơn. Bông cố gắng ăn uống để “ lấy lại phong độ” và tiếp tục đi lên B nhé.
Dạo này ra dáng người lớn lắm rồi, cái j cũng biết và nói, trước khi đi học thì tạm biệt các em. lần lượt từng em một. Bông đặc biệt yêu em cốts (cà rốt) mà cô Lan béo tặng, riêng em này ngoài màn tạm biệt bằng tay còn có thêm màn ôm hôn thắm thiết. Đã dần biết kể lại chuyện cho mẹ khi mẹ hỏi: lớp con có bạn j: Ninh, Đức.., hôm nọ con đến nhà mẹ j chơi?: iến…Hôm thứ bảy mặt con có một vết xước, cô thì bảo bạn Đức cào con nhưng khi mẹ hỏi thì con nói: bị ngã ( không biết con và cô ai là người nói thật, hi)
Gần đây cũng đặc biệt yêu ca nhạc, về đến nhà là đòi bật Mai và tự ra bật, thuộc hầu như gần hết các bài trong các đĩa, con múa cũng dẻo, đứng nghe chị Mai hát và múa theo. Đã biết sử dụng câu có chủ ngữ, ví dụ khi xin mẹ bánh mì con nói: mẹ mẹ, mì ( cái giọng mẹ nghe yêu lắm). Thích được bế thì leo lên người mẹ, ấp vào mẹ và nói mẹ bế. Bố mà đi đâu vắng thì nhắc bố suốt: bố bố, Kừng ( Cường), k tự nhớ tên mẹ đâu, mẹ hỏi mẹ j thì trả lời : Kừng, xong lại tự tẽn tò: Bố….
Mong muốn lớn nhất của mẹ là con đừng bị ốm, mỗi lần con ốm mẹ lo lắng, mệt mỏi nên cũng ốm theo, tiền thuốc nhiều hơn tiền sữa.. chán vô cùng.

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2010

Tiến bộ mới




(mẹ lôi lại cái ảnh hồi bé của con)
Con gái đã đi học lại được sang tuần thứ 2. Cuối tuần trước mẹ lại được một phen hú hồn, mẹ đang đi khám sức khoẻ thì cô giáo gọi điện bảo con gái sốt. Vẫn biết trẻ con sốt nhiều khi chẳng vì nguyên do j, nhiều khi là vì răng lợi và thực tế thì Bông cũng rất nhiều lần tự sốt rồi tự khỏi và lại xuất hiện thêm một vài chiếc răng nhưng mẹ cũng không khỏi lo lắng vì mẹ quá sợ cảnh con ốm rồi.
Nguyên nhân sốt vừa do răng, lại vừa do con bị nhiệt. Hậu quả của 3 đợt kháng sinh đây mà. Khổ thân, đến người lớn nhiệt còn chả ăn nổi nữa là trẻ con. Hai ngày cuối tuần mẹ vật lộn với Bông vì Bông đau nên chả thiết tha j cả, đêm ngủ thì cứ 30’ lại dậy 1 lần vì đau, lúc nào cũng há mồm ra bảo me thổi (vừa đau thật lại vừa điệu nữa, mấy hnay đỡ rồi mà cứ k hài lòng cái j lại đau mồm, lại đòi thổi, he he). Bác Thuỷ cứ xót xa, vừa tối hôm trước bác đến chơi với con, con còn chưa khoẻ hẳn, hôm sau lại nghe mẹ bảo con bị sốt. Tổng cộng con đã có 11 răng, trong đó có 4 cái răng hàm to đùng, đang mọc thêm cái thứ 12.
Hôm qua mẹ bắt đầu cho B ăn cơm xay, kết quả có vẻ khả quan, mẹ thấy vui vui, Buồn cười nhất là lúc mẹ xuống để làm thức ăn cho Bông, mẹ vừa lấy cơm vừa lẩm nhẩm giọng cưng nựng “mẹ làm món cơm xay cho con gái nhé, con gái mẹ ăn ngoan để cho mẹ vui nhé” , hi, nói xong rồi tự cười 1 mình vì buồn cười quá. Thế mới biết TY của mẹ bao la thế nào, con hãy vì điều đó mà ăn ngoan, mạnh khoẻ, sau này lớn lên trở thành cô gái ngoan, biết nghe lời con nhé.
Về phần mẹ, hôm trước đi KSK định kỳ, thật vui vì mọi cái đều rất ổn, hình ảnh siêu âm cho thấy mọi bộ phận trên cơ thể mẹ đến thời điểm hiện tại đều ok. Thậm chí viên sỏi nhỏ thận phải của mẹ năm ngoái kiểm tra nhìn thấy ≈ 5mm, năm nay cũng tự biến mất rồi, may quá. Tuy nhiên tỷ lệ Cholesterol (CHOL) trong máu của mẹ hơi thấp, bác sỹ bảo mẹ suy dinh dưỡng, cần phải tăng cường ăn uống. Nhưng bác sĩ bảo trong thời buổi hiện nay thì tỷ lệ như vậy lại là quá tốt, hi. Còn kết quả đo mật độ xương thì chưa có, không biết mẹ có bị loãng xương không. Theo tử vi của mẹ thì cung mệnh rất được, mẹ càng về già lại càng khoẻ, hí hí, mình lại cùng hô khẩu hiệu " có sức khoẻ là có tất cả, không sức khoẻ là không có j" khà khà

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Phiếu bé ngoan đầu tiên



Photobucket
Hôm thứ 7 vừa rồi, trước khi về Bông được cô phát cho 1 phiếu bé ngoan và một gói bim bim, Bông ta tỏ ra rất thích thú và tự động ạ từng cô 1. Mẹ biết là bây giờ Bông chưa ý thức được giá trị của chiếc phiếu bé ngoan (bim bim thì có thể có vì nó đáp ứng cái nhu cầu ăn uống của con) nhưng mẹ vẫn cứ lưu giữ chúng một cách cẩn thận để khi nào con lớn con có thể tự hào về mình, he he, cuối cùng thì mới hơn 1 tuổi con gái mẹ cũng đi học như ai.
Hôm thứ 2 vừa rồi, 3h chiều mẹ đang làm thì cô gọi thông báo Bông bị sốt 38,5 độ. Mẹ phải đi đến lớp ngay, đến nơi con vẫn đang chơi. Mẹ đón về nhà cho ăn rồi cho ngủ, ngủ 1 giấc dậy là con k sốt nữa nhưng đêm lại hơi hâm hấp sốt nên sáng qua con nghỉ ở nhà, chiều qua khỏi BM lại cho đến lớp. Chắc là do chưa quen với giờ giấc sinh hoạt ở lớp, với lại ngủ được ít nên mới phát sốt lên hay như bác Linh tinh nói là : chán phát ốm lên. Hoặc cũng có thể một vài chiếc răng nữa sẽ nhú lên trong 1,2 ngày tới.
Hôm qua đến nhà bác Dũng ở HQV để gửi tài liệu của mẹ, về vẫn sớm nên cả nhà đi Fivimark. Bố xin cho Bông được bao nhiêu là bóng bay, về nhà tha hồ chơi

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Sau này lớn chắc con gái mẹ cũng chăm làm, bây giờ suốt ngày đi lau nhà, thậm chí lấy cả miếng giẻ lau máy ảnh của mẹ để lau nhà.
Photobucket