Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Gấu, Gà, Quạ & Diều Hâu (23/9/2011)


Vào một ngày không được đẹp trời lắm, ở khu rừng nọ xảy ra những chuyện thị phi. Một chú Gấu vốn dĩ xưa nay mang tiếng là người ngay thẳng, rõ ràng, nhiệt tình và có thể tin tưởng được bị vướng vào một câu chuyện không đâu vào đâu trong khi tâm trạng Gấu cũng đang không được tốt.
Trong quá trình giải quyết câu chuyện ấy, Gấu được bạn Gà thông báo thêm cho mà biết là không chỉ có Gà, mà có cả Quạ và Diều Hâu đều thấy là…khi nói chuyện gì với Gấu thì phải cẩn thận. Gấu nghe những điều đó không thể không suy nghĩ và Gấu quyết đi tìm sự thật. Sau một quá trình tìm hiểu thì Gấu có kết luận rằng: sở dĩ bọn Quạ và Diều Hâu cảnh giác như vậy là bởi chúng đã bị lĩnh một hậu quả đau đớn và nhớ đời khi quá nhiều chuyện, quá đi sâu vào đời tư của người khác…và có thể Quạ, Diều Hâu hiểu rằng những thông tin ấy bị lọt ra ngoài là do GÀ và Gấu…Quạ và Diều Hâu thì đương nhiên không thể hiểu rằng Gấu ở cương vị một người bạn, tất nhiên Gấu có trách nhiệm phải nói cho bạn của Gấu biết. Tuy nhiên, điều không may ở đây là bạn của Gấu lại là một người quá thẳng thắn, cương trực, rõ ràng và tình nghĩa nên đã cho Quạ một bài học nhớ đời và kể cả khi biết chuyện Gấu không những không ân hận mà còn rất hả hê bởi Quạ và Diều Hâu xứng đáng bị như thế…
Quạ và Diều Hâu sau đó thì như một con chim đã bị trúng tên nên luôn đề phòng. Gấu không care gì Quạ hay Diêu Hâu cả mà chỉ thấy vô cùng tức giận vì Gấu đã có lúc nghĩ Gà là bạn mình, hiểu mình, biết nhìn ra bản chất vấn đề …nhưng kết quả là không phải như vậy. Gấu không buồn, chỉ thấy bực mình và căng thẳng vì rốt cục Gấu như thế nào và Gà như thế nào thì thực tế đã trả lời và quan trọng hơn hết là bên cạnh Gấu vẫn mãi mãi có những người bạn Gấu coi là bạn thân và luôn hiểu Gấu trong mọi trường hợp. Nếu như Gấu không biết trân quý những điều ấy thì liệu những người bạn ấy ở có bên Gấu mãi hay không? Hay tất cả sẽ ra đi???

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Tiễn bạn sang ngang 2! (11/1/2008)


Mấy hôm nay đã ốm đau thì chớ lại còn bao nhiêu là việc, chưa kể đến những “ tai hoạ” kia nữa?! Hôm nay hứa hẹn sẽ là một ngày "hết công suất".
Cô bạn thứ 2 trong nhóm ĐH sắp đi lấy chồng, mình cũng muốn làm 1 entry để lưu dấu kỷ niệm giống kiểu entry: tiễn bạn sang ngang 1” lần trước. Hôm qua đọc được entry của Yến điên thấy hay hay, vui vui và đặc biệt là cùng tâm trạng, thôi mượn tạm vậy, he he
 Bạn mình sắp đi lấy chồng! Cuối cùng thì ngày mong đợi đã đến. Mình vẫn nghĩ khi các cô bạn gái đi lấy chồng thì mình sẽ lần lượt đưa họ về nhà chồng. Có nghĩa là cùng nhau tiễn biệt thời con gái. Thế mà lần này đám cưới Hương thì không làm được thế. Đám cưới Huệ cũng chỉ lặn lội gần 200 cây số đường dài mệt mỏi.
Hôm Hương ra mắt chồng sắp cưới, cả hội tụ tập ở Danh Trà. Hương bảo mình chọn quán và sau một hồi suy nghĩ mình quyết định sẽ gặp nhau ở cái nơi đầy kỷ niệm. Tối hôm ấy đi qua cái bàn sát tấm kính, chỗ ngồi lý tưởng nhất quán, nơi có thể bao quát được toàn bộ khung cảnh lại vẫn có cảm giác của một không gian riêng, mình đã ngoái nhìn lại. Cả một thời ngốc dại ùa về. Một thời thường xuyên đi uống trà với một anh chàng đẹp trai như diễn viên điện ảnh Hàn Quốc với những câu chuyện không đầu không cuối, một thời mình không hiểu cảm giác đích thực của mình là thế nào, một thời tối tối 3 đứa con gái tụ tập thấy cuộc sống sao mà êm đềm, đến mức ảm đảm. Và rồi hôm đó gặp lại nhau, cũng tại cái nơi của một thời ấy. Thế mà khung cảnh khác lắm, nhưng quan trọng hơn là con người cũng thật sự khác xưa. Những ánh mắt tự tin, những câu chuyện đầy màu sắc, những tiếng cười giòn giã và ngồi bên cạnh là những chàng trai sẵn sàng đi bên cạnh trong suốt cuộc đời.
Bổ sungCó một người gặp lại mà mình thực sự cảm thấy có một cái j đó tội nghiệp,thấy khác hẳn, chẳng giống như những j mình đã thấy, đã nghĩ và đã “dành cho”. Đến giờ thì thực sự anh đã mất đi một cơ hội lớn trong cuộc đời rồi nhé. Hơi bị buồn!
Mình đã nghĩ rất nhiều về đám cưới của bạn, như thể đó sẽ là ngày trọng đại của cuộc đời mình. Mình đã tưởng tượng đến cuộc sống của mấy đứa sau khi có gia đình. Và mình cũng mong muốn những ông chồng của các bạn mình sẽ "tự nhiên như thanh niên Hà Nội", sẽ dễ hòa nhập và cũng thích không khí hội hè. Ngồi tưởng tượng khung cảnh: một buổi chiều nắng nhạt, các bà mẹ trẻ ngồi trên những chiếc ghế trong một khu vườn nhỏ, vừa trò chuyện vừa ngắm nhìn bọn trẻ với ánh mắt trìu mến. Ôi! chết thèm!

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

My opinion about Friendship! 23/01/2007


Tớ đã từng đọc câu danh ngôn: “Tình bạn là một cái cây dây leo mọc chậm và phải trải qua nhiều nghịch cảnh trước khi được gọi với danh hiệu đó”. Đọc câu này chắc ai cũng hiểu được đại ý của nó muốn nhấn mạnh đến quá trình hình thành tình bạn. Trong mỗi cuộc đời, tớ cũng như tất cả các bạn, ai cũng có những người bạn - những người gắn bó bên cạnh mình và chứng kiến tất cả những vui buồn xảy ra với mình.Có rất nhiều quan niệm cho rằng: BẠN THÂN thì chỉ có ở thời cấp 3 thôi chứ lên Đại học thì chẳng bao giờ THÂN thực sự… Tớ - Con bé sinh viên năm 1 đã kịch liệt phản đối quan điểm này: “ Tớ không nghĩ thế, tuỳ từng người thôi…” vì hồi đó mặc dù thời gian gắn bó chưa nhiều nhưng tớ và Hải Yến trong thâm tâm đều đã coi nhau là BẠN THÂN và khi tớ phản đối, Yến nhìn tớ và bảo: tớ cũng thấy thế.
Không biết mọi người thế nào chứ tớ thấy tình bạn hồi cấp 3 mới là thứ tình bạn chống chếnh nhất. Có một vài cơ sở để tớ khẳng định điều này. Thứ nhất, khi đó chúng ta chưa có sự chín chắn cần thiết, kết giao với nhau chủ yếu do cảm tính và do sự gắn kết trong một tập thể, một môi trường và một vài điểm chung ( nhấn mạnh điều này bởi vì dù là cấp 3 thì cũng không phải ai tớ cũng chơi và nói chuyện. Thế mới kinh!). Thứ hai, cấp 3 là bản lề, là bước đệm để mỗi người tìm ra hướng đi riêng cho cuộc đời của mình. Điều này cho thấy, đây là tập thể của những người không cùng chí hướng. Có những người đặt ra cho mình mục tiêu là đỗ vào trường này, trường kia. Tuy vậy, cũng có những người, coi việc học cấp 3 là phổ cập, học cho xong để rồi tạm biệt cái sự học hành mà họ cho là “ khốn khổ”. Thế nên, sau ngày tốt nghiệp là mỗi người đã có một con đường riêng, một cuộc đời riêng, một số phận riêng. Liên lạc với nhau thêm được khoảng 1 năm, 2 năm nữa là cùng và rồi nó cứ nhạt dần nhạt dần. Tớ đã từng có những người bạn rất thân hồi cấp 3. Hồi đó những tưởng gắn bó máu thịt. Nhưng sau ngày ra trường, các bạn ấy không tiếp tục học nữa. Thời gian đó vẫn liên lạc, gặp gỡ nhưng dù vô tư thì từ 2 phía cũng đã có cái khoảng cách vô hình nào đấy, cái sự không thích hợp và có cái gì đó cảm thấy khang khác. Dần dà các bạn ấy có gia đình, rồi con cái vào thì hầu như cả vài năm chẳng gặp. Nhiều khi cũng cố gắng để giữ lấy cái “tình” bằng việc có mặt ở những dịp quan trọng của các bạn ấy nhưng rồi cuối cùng vẫn kết luận một điều rằng đó không phải là những người gắn bó với mình. Không phải là những người mình có thể gục đầu vào để mà khóc cho thoả thích mỗi khi buồn khổ. Không phải là những người mà mình có thể ôm lấy để chia xẻ niềm vui. Không phải là BẠN THÂN.
Giờ này ngồi đây tớ có thể nói với mọi người là tớ có mấy người BẠN THÂN? Mấy người BẠN LỚN? và có mấy người tớ có linh cảm là cũng sẽ THÂN? Và tớ nói luôn là trong đó không có bất kỳ một người bạn cấp 3 nào ( để chứng minh cho những triết lý mà tớ đề cập ở trên). Vì với tớ để được gọi là BẠN THÂN không hề đơn giản và dễ dàng. Tớ luôn quan niệm BẠN THÂN là những người gắn bó máu thịt với nhau, luôn có nhau trong mỗi bước thăng trầm của cuộc sống, không chỉ quan tâm đến cuộc sống của nhau mà cả cuộc sống của những người trong gia đình của nhau…và tớ thấy rất tâm đắc với câu: “ BẠN THÂN là người anh em ruột mà thượng đế quên không gửi vào gia đình ta”. Tớ chắc rằng đọc đến đây sẽ có người úi xời một cái và nói tớ hơi lý tưởng, lý thuyết và sách vớ. Nhưng không sao vì mỗi người có một quan niệm riêng. Quan trọng là với tớ, với những gì đã diễn ra thì tất cả điều đó không phải là lý thuyết. Nó là cái gì đó rất “đời”. Và với riêng tớ, tớ còn nghĩ như vậy vẫn là chưa đủ.
BẠN THÂN của tớ: Một người gắn bó với tớ từ những ngày chân đất; mắt toét, từ những ngày chạy khắp làng trên xóm dưới, từ những ngày ê a những con chữ đầu tiên. Cũng trải qua rất nhiều những biến cố và cũng có những lúc tưởng chừng không bao giờ chơi với nhau nữa ( những lý do vô cùng trẻ con). Nhưng rồi đến khi qua cái thời thiếu chín chắn, nông nổi và cũng vì nó bắt nguồn từ những lý do không đâu vào đâu ấy nên khi mỗi đứa đã có sự chín chắn nhất định thì lại tìm về với nhau như một tất yếu, như một sự gắn kết đã an bài. Để rồi hôm nay, trong mỗi khó khăn vui buồn của cuộc sống đều có nhau.
Người thứ hai gắn bó với tớ từ khi học Đại học Luật. Khi mà cả hai đều đã có sự trường thành trong suy nghĩ. Tuy có rất nhiều sở thích khác nhau nhưng chúng tớ có một điểm chung nhất đó là quan niệm về TÌNH BẠN - cả 2 đều không bao giờ chấp nhận sự hời hợt trong tình bạn. Và đặc biệt hơn cả là : CHÚNG TỚ ĐỀU YÊU QUÝ NHAU. Cũng có nhiều lắm những lần giận dỗi, những khoảng lặng vô hình, những phút giây cảm thấy xa cách nhau đến giật mình …Nhưng trong thâm tâm chúng tớ đều xác định cả 2 là một phần của nhau và không thể mất nhau trong cuộc sống này.
Những người bạn lớn là những người tớ gặp trong một môi trường đã thực sự trưởng thành. Đây toàn là những người đã nếm trải tất cả những mùi vị của cuộc sống. Và so với họ thì tớ thực sự “non nớt ”. Tình cảm mà họ giành cho tớ là sự quý mến vô điều kiện. Họ chê tớ ngố, tớ vẫn nhìn cuộc đời và nhìn con người với một ánh mắt không phù hợp…nhưng họ nói chình vì thế mà họ yêu quý tớ. Không đơn giản là những người bạn mà còn là những người anh, người chị. Họ quan tâm từng ly từng tý một đến tớ ( từ những vấn đề lớn cho đến những vấn đề rất nhỏ để giữ gìn sức khoẻ..). Sự quan tâm này mang một màu sắc khác hẳn sự quan tâm mà bạn bè cùng trang lứa dành cho. Khiến tớ được trở về như một đứa trẻ và làm tớ cảm thấy ấm áp lạ kỳ.
Và bây giờ tớ lại đang rất vui vì đến khi đã trưởng thành, đã không còn gắn bó trong một môi trường lớn và lâu dài nào nữa thì tớ lại gặp được MỘT NGƯỜI BẠN. Thú thực thời gian đầu tớ chưa có sự yêu quý nhất định. Nhưng sau tất cả những gì bạn ấy dành cho tớ. Sau khi tớ nhận thấy được sự tốt đẹp trong con người bạn ấy thì tớ thấy có một sự thay đổi rất nhanh trong tình cảm của mình. Và ở thời điểm này, tớ cũng có thể khẳng định là tớ đã yêu quí bạn ấy. Giỗ Bố tớ năm nay, tất cả bạn bè ( những người tớ coi là thân thiết và đều muốn có mặt trong những dịp thế này) đều vì lý do này khác mà không thể có mặt. Nhưng năm nay lại có 2 sự đặc biệt khác hẳn mọi năm đó là sự có mặt của bạn ấy và…
TÌNH BẠN là một cái gì đó rất khó nói lên lời. Chính Hải Yến đã hỏi tớ một câu: Đố mày biết BẠN THÂN là gì? Và tớ đã trả lời: Cái này nói thì nó khó, phải tự cảm nhận…Tớ cũng không ngờ câu trả lời này lại trùng với những phân tích trong một bài triết lý về BẠN THÂN mà tớ chưa từng đọc nhưng Yến đã đọc và trêu tớ chắc là cũng đọc rồi…Nói vậy để thấy rằng, TÌNH BẠN là cái gì đó rất đặc biệt mà không thể nói hết, viết hết thành lời; thành câu chữ… Đây là tất cả những gì tớ muốn gửi đến những người bạn của tớ, là tình cảm của tớ dành cho họ và tớ muốn nói rằng TỚ YÊU HỌ - NHỮNG NGƯỜI BẠN CỦA TỚ.

Ty? muo^i! 18/12/2006

Một lọ hồng tỷ muội để chào đón 1 tuần mới. Trưa nay trên đường đi ăn Pizza Với L hâm. Gặp chị bán hoa quen thường hay bán ở trước cửa Công ty. Lập tức dừng lại mua một bó tỷ muội. Chị này cười phớ lớ vì bị mình trêu.Mình bảo: Quí chị lắm e mới dừng lại mua của c dọc đường thế này, em lại phải lay lắt mang đi cả buổi trưa nữa chứ.. Thế mà chị kibo lắm: xin có một nhánh sao mà cũng k cho. Chị này thanh minh một hồi. Cuối cùng mình lên xe và bảo: Thôi nhé, c bán đắt hàng nhé, e đi đây, lần sau thấy e thì bán rẻ thôi và đừng có kibo…Bà chị như ăn phải bả cười, vòng tay ôm mình và nói: nhìn thấy e là chị quí lắm rồi…. Thế mới chết chứ!
Trưa nay ăn Pizza ngon quá L hâm nhảy: Order được loại salat k có trong menu. Lại còn được chơi “ chiếc nón kỳ diệu” nữa chứ. Lần tới đi ăn sẽ được giảm 25% giá. Keke, cố gắng cộp lấy 4 dấu nữa để được tặng cái Pizza loại Large. Ngon lắm cơ!
Lượn 1 vòng Đinh Liệt. 2 đứa mua được bao nhiêu quà Noel cho Man. Eo ơi, L hâm thấy mình mua đẹp quá thế là mua quá tải. Kiểu này mấy bé kia chắc ngây ngất trong cảm giác lâng lâng xúc động và ngộp thở vì ấm áp mất thôi. Khổ thân! Oai`! mình thì k mua nhiều. Chỉ…Ấy thế mà có người khôn cực kỳ luôn. Đòi mấy lần, đòi nhận trước và đòi nữa vào đúng ngày...lêu lêu! Xấu hổ quá! Noel, Noel, sắp Noel rồi. Chúc mọi người một mùa Noel vui khoẻ, ấm áp, an lành và HP

Tien~ Ban Sang Ngang 1! 15/12/2006


Vậy là thành viên đầu tiên trong nhóm luôn được coi là Number one của HC25B về mọi mặt sẽ chính thức lên xe hoa vào ngày 30 tháng 12 năm 2006 Dương lịch.
Còn nhớ ngày xưa đi học, Huệ Trần nhát nhất trong nhóm. Nhát dễ sợ luôn. Thậm chí không cả dám xuống căng tin ngồi. Đến lớp thì ngại đi trước lớp và có thể ngồi vào bất kỳ chỗ nào dù đã chật để định hình và tìm kiếm một chỗ ngồi khác.
Điếm đáng quí ở Huệ là thật thà, tốt bụng và nhiệt tình với bạn bè. Bên cạnh đó, trong học tập có khả năng tư duy tốt và chắc. Với tư cách là một người bạn thì có thể hoàn toàn tin tưởng vào Huệ. Ấy thế mà khoảng thời gian đầu mình… Thế mới chết!
Ra trường, Huệ về Nam Định công tác ở Hội nông dân tỉnh. Chúng mình vẫn giữ mối liên hệ thường xuyên và luôn giữ được cảm giác gần gũi; vui vẻ. Mỗi lần nói chuyện qua đt mình đều rất vui và cười hết cỡ. Lần nào Huệ cũng nói: Bạn Trà của tớ vẫn như ngày xưa, bất cứ khi nào nói chuyện tớ đều cảm thấy vui vẻ..” Mình tinh vi trả lời: Chuyện, 1 người vốn dĩ vui tính và hài hước như tao mà lị..” & tự thú: hơn nữa, cũng vì tao qúi mày”
Tin Huệ lấy chồng là cái tin làm cho mình có cảm giác 2 đứa xa lạ với nhau nhất (mình cũng nói như thế vói Huệ). Suốt quãng thời gian Huệ tìm hiểu ( mặc dù ngắn), chúng mình vẫn có sự liên lạc nhưng không hề nghe Huệ nói j. Đến hôm sinh nhật Huệ, do bận nhiều việc quá nên quên. Hôm sau mới gọi được. Nói rất nhiều chuyện rồi mình hỏi đến chuyện tình cảm. Huệ trả lời: tao sắp cưới rồi lại còn..” mình vẫn nghĩ đó là một câu dằn dỗi vì cú đt muộn…but sau hôm đó Huệ cũng có gọi đt nói chuyện & đó là sự thật.
Mình dù bất ngờ và có một cảm giác j đó; dù chưa có kinh nghiệm j nhưng vẫn nói chúc mừng Huệ, mong Huệ hạnh phúc và dặn dò Huệ chuẩn bị trước cho thật chu đáo; Danh sách khách mời; một số việc của cô dâu, thông báo cho bạn bè ở xa…
Đám cưới Huệ được tổ chức ở Nam Định, cách xa Hà Nội 160km. Trời ơi! Quí bạn lắm, yêu bạn lắm, thích về với bạn để chứng kiếm giây phút quan trọng & hạnh phúc nhất trong cuộc đời của bạn lắm lắm…nhưng nghĩ đến quãng đường xa như thế là mình sợ. Huhu. Ước j mình có đôi cánh để bay về với Huệ. Nghĩ đến cảnh ngồi ô tô khách mà đau hết cả lòng. Đi xe máy thì cũng không bảo đảm an toàn…Nhưng chắc chắn tao sẽ có mặt mà.
Lập gia đình là một bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời. Mong mày có sự chuẩn bị tốt và kỹ lưỡng về mặt tâm lý cũng như đảm đương tốt vai trò của một người vợ, người con dâu để trở thành” vợ hiền, dâu thảo” keke. Chúc mày HP.
Đang là mùa cưới nên dân tình cưới nhiều. Hôm trước đi đám cưới Mai Trang vui và hoành tráng. Khiến mình lần đầu tiên thấy rằng cái việc cưới xin cũng thú vị ra phết. Cưới thôi mọi người ơi! Cưới đê!!!