Hiển thị các bài đăng có nhãn sự ăn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sự ăn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

Phụ nữ vùng lên


Ngày 20/10, chị em khí thế hừng hực, quyết định làm một cuộc nổi dậy....tuy nhiên họ không tấn công người ( nam giới) mà dồn toàn bộ sức lực tấn công lũ: tôm, cua, ghẹ, mực, tu hài, sò huyết...Và sau một giờ oanh tạc thì thế trận tan tác như thế này đây...và mặt họ - nhìn thì biết nhé:


Chưa dừng lại ở đó, 2 ngày sau họ tập hợp lực lượng và tiến về Lạng Sơn, dù đường xa, say xe, mệt mỏi nhưng khí thế hừng hực vẫn tiếp tục được phát huy. Đoàn họ đi gồm có nhiều thành phần: già có, trẻ có, gái có, zai có, liền ông cũng có....

Đến Đền Mẫu dù rất mệt và nắng, dù không đông đủ, dù nhăn nhó nhưng họ không vì thế mà không lưu lại dấu ấn, he eh

Chốt lại cuối ngày là ai cũng tay xách nách mang đủ thứ đồ...Mẹ cũng không ngoại lệ và giờ thì đang ngồi lẩm nhẩm khấn bác Hồ.

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2009

Thèm phở điên cuồng


Thèm 1 bát phở quá, món ăn khoái khẩu của mình. Lâu lắm rồi chả được ăn một bát phở buổi sáng. Nếu như hồi chưa lấy chồng sáng nào mình cũng thong thả, hít hà một bát phở trước khi đến cơ quan thì bây giờ nó trở thành quá xa vời, bởi thay vào đó là việc đi chợ và nấu cơm ăn sáng cộng ăn trưa, hu hu. Với lại ăn phở nhưng không phải chỗ nào cũng ăn mà phải là phở quen nhưng ngặt nỗi phở quen bây giờ lại quá ngược đường. Với lại chẳng lẽ nhà có 2 mống, cơm nước xong xuôi rồi lại đi ăn phở 1 mình. Hôm nay thèm mùi phở quá phải ăn 1 gói phở ăn liền nhưng mà chán không thể tả được nên lại càng thèm một bát phở tươi, ngày trước thậm chí trước khi đi ngủ nghĩ đến sáng mai dậy đi ăn phở là thấy hưng phấn hết cả người lên rồi… Thế mới biết lấy chồng có khi là từ bỏ 1 vài thói quen, thế mới biết hình như mình cũng là mẫu phụ nữ lý tưởng, biết dẹp bỏ và hy sinh những sở thích cá nhân để chăm lo cho chồng đấy chứ, hí hí

Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2008

Ngộ độc thức ăn


Quanh đi quẩn lại thì những niềm sung sướng cũng xuất phát từ ăn uống mà những điều đau khổ cũng bắt nguồn tự ăn uống mà ra. Trưa nay ăn phở cuốn, phở chiên phồng và u một cốc sữa chua, sau đó về cơ quan ăn mấy múi mít thì sự lạ bắt đầu: bụng đau quằn quại, mồ hôi túa ra như tắm, người không còn tý sức lực nào…nhìn bộ dạng lúc ấy thật là tha hoá, biến con người ta từ một "trí thức thanh tao" thành một kẻ đầu bù tóc rối và cận kề cái chết…đúng là miếng ăn là miếng nhục…tưởng phải đi cấp cứu ngay lập tức...

Đấy, cứ tưởng bình thường lại hoá không bình thường, nhiều khi muốn tốt cũng không được mà muốn xấu cũng chẳng xong. Cứ phải chung sống với cảm giác khó chịu…và nơi tưởng như êm ái tuyệt đối lại là nơi châm ngòi nổ…
Mình thấy buồn…mai mất điện lên kế hoạch giải sầu…
P/s: nhìn cái pic này lại thèm ra biển chổng m...

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2008

vuivui


Sáng nay rất chi là buồn cười nhá. Mình ăn xong 01 bát phở, mình nóng đổ mồ hôi, hình như nó tác động đến 1 số dây thần kinh nên mình chẳng nhớ j nữa, cứ thế là phóng xe đi. Ra đến đường cứ thấy mình lạc lõng, hoá ra là quên đội mũ bảo hiểm. Đang loay hoay tìm chỗ đỗ để đội mũ thì Yến điên đi qua bảo: con điên...mình vẫn cứ lơ ngơ 1 lúc mới nhận ra Yến điên?
Vừa đến cơ quan thì bà chị alo rủ đi cafe, je je. Đi cafe lại có quà mới sướng chứ, món quà có vẻ là rất okie...Hàng cafe cạnh hàng bán đồ chơi trẻ em, thế là mình mua cho Nhím 1 em búp bê. 1/6 này Nhím có 1 bộ xếp hình và 1 em búp bê rồi. Chắc nàng ta thích lắm, quả này cô Trà lại được thơm mòn má đây.
Về đến cơ quan đọc entry mới của Yến thấy lâng lâng khó tả...
Rồi lại được khen là dạo này béo, mà lời khen này là hơi bị chính xác đấy. Chả là chú phó tổng mới đi biệt phái khoảng 2 tuần, chú gặp lại mình và nói thế..
Những niềm vui cứ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng

Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008

ăn uống


Tạm thời vứt cái vụ SCR lại đã, viết về cái sự ăn uống cho nó có mùi ẩm thực
. Dạo này ngày chỉ được ăn có 1 bữa cơm thôi. Chẳng phải vì lạm phát, vì giá cả leo thang hay vì thu nhập kém mà phải ăn uống đạm bạc...suy cho cùng là vì cái sự lựa chọn của bản thân. Đôi khi người ta phải đặt mình vào một sự lựa chọn nào đấy để tìm cho mình một phương pháp tối ưu.

Thời gian gần đây lại thấy ăn mì tôm hộp ngon ghê gớm. Sự thật là như thế, hồi mới đầu mình k nuốt nổi thế mà bây giờ mình ăn đến giọt nước cuối cùng
. Ai nhìn vào mồm cũng bảo: Nhìn Trà nó ăn mì tôm ngon thế! Vâng! Em ăn j chẳng ngon, kể cả những thứ không ngon, kể cả khi đã no nê nhưng nhìn e ăn vẫn cứ ngon… Mà đúng thế thật. Có lẽ ông trời sinh mình ra là đã gắn bó và duyên nợ với cái nghiệp ăn uống. Thế nên những câu chuyện li kì hấp dẫn nhất cũng đều gắn với ăn uống, ke ke.

Vì là buổi trưa chỉ ăn uống thế thôi nên sáng ra là cứ phải ăn thật no và đủ chất. Thường thì mình ăn phở hoặc bún móng giò (cái thứ này dễ ăn mà lại nhiều chất và nhiều…
). Có sáng mình lại chơi một bát bánh chay, 1 túi xôi và ăn thêm mấy miếng chè bà kho, kỷ lục ăn đồ ngọt của mình cũng khá cao (nghe bảo ăn đồ ngọt nhiều là sẽ sinh con trai). Trưa nay ăn mì cũng thấy ngon ngon quá cơ, vừa ăn vừa nghĩ ăn xong sẽ ăn thêm 1 gói phở nữa. Thế cơ mà ăn xong thì hoa quả đã sẵn sàng, lại làm hiệp 2 rồi chăn chiếu để ấp ủ những giấc mơ ngọt ngào và nhằm đảm bảo sức khoẻ, tái sản xuất sức lao động để phục vụ cơ quan, đơn vị và đoàn thể…Phải mỗi cái tội không chịu được điều hoà nên cứ dặt dẹo suốt.

Kể ra nhiều lúc cũng thèm và nhớ cơm da diết nhưng mình quyết nói không với cái thứ cơm hộp lùng nhùng, có mỗi cái hộp mà lây nhây mỗi thứ một tý, rồi thì mùi mắm, mùi hành mà chẳng biết quá trình chế biến rồi vận chuyển có thêm j nữa k…ôi, mình nhìn đã chẳng muốn ăn rồi.


Buổi chiều đã đến, một số thứ đồ ăn đang mời gọi mình, cũng khá là hấp dẫn đấy, but giờ thì mình tạm gác lại công cuộc ăn uống để bắt tay vào những việc khác. Thế chứ, đời còn nhiều việc để làm, sống đâu phải chỉ để ăn, khẩu hiệu là: không được để cái sự ăn nó chi phối mình hay nói như bà mình: miếng ăn rất quý nhưng cũng rất là coi thường”

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2008

10/05/2008


Chả hiểu thế nào mà ăn uống tốt nhưng vẫn cứ gầy, nói ra thì ai cũng phải khâm phục khả năng của mình trong lĩnh vực ăn uống
, nhoằng 1 cái ra ngoài vào giữa buổi chiểu mà mình ăn hết 1 cốc karamen, 1 cốc sữa chua, 1 ly kem tươi và 1 cốc chè thập cẩm. Về nhà vẫn ăn cơm như thường. Ngủ cũng tốt thế mà vẫn cứ gầy, cũng chả cân đâu nhưng thước đo rõ ràng nhất là cái thắt lưng da, sáng nay vừa phải cắt đi 2centimét rồi, hu hu.
Dạo này quyết định ở lại buổi trưa ở cơ quan, âu cũng là xuất phát từ những lý do bất đắc dĩ, nói chung là cứ làm cho mình cảm thấy thoải mái là được. Ấy thế mà ở lại rồi lại thấy vui mới chết chứ, mặc dù ăn uống đạm bạc một chút nhưng mà vui. Tại vì là ở khu này chẳng có j mà ăn cả, xuống đường thì ngại nắng nôi. Mình đã vào siêu thị sắm sửa chuẩn bị đồ nghề để ở lại: từ cái khăn mặt cho đến cái chăn mỏng rồi thì lương thực dự trữ, được cái ở lại được ngủ từ 12h, sau khi ăn uống tráng miệng no say. Thôi thì sáng cứ chịu khó ăn uống cho đủ chất là được, he he
Hôm qua ngồi nhắn tin vớii một người bạn lâu không gặp, thấy trong mình có một cái j đó thoải mái, cảm giác ngày cũ ùa về vì thế nên dù có những điều không vui khác thì cũng vẫn ngủ được…
Tobe continous

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2008

Cafê chiều


Đi cafê chiều thật thú vị. Có lẽ nếu không đi thì mình không thể hình dung được rằng buổi chiều dân tình lại đi café tấp nập không kém j những buổi tối đẹp trời… Nhưng cũng có thể chỉ nơi đây mới có được cái không khí ấy: mặc cho những xô bồ ngay ngoài phố, mặc cho cơn bão giá đang hoành hành Hà Nội, mặc cho những lo toan ngay nơi đầu ngõ…như tách bạch hẳn, mọi người đến đây vẫn được hưởng cái không khí trong lành (như ở chốn quê) với sự yên tĩnh, với thiên nhiên cây cỏ, với tiếng chim hót ríu ran…chả thế mà có đứa đang chán ơi là chán lại có thể nhanh chóng quên hết và lại cười giòn giã…

Image
Gặp lại những người bạn lớn - những người bạn lâu ngày không gặp, xuất phát từ sự quý mến nên mình nhanh chóng tìm lại được cảm giác gần gũi, thân quen và thoải mái… đúng như mình nói: những tình cảm trong sáng thì mãi mãi không mất đi và cũng không “chuyển hoá từ dạng này sang dạng khác”
. Dù mỗi người đã có những thay đổi nhất định: một người đã tương đối thành đạt với một phong cách khác, đã có thể liệt vào: những người đàn ông thành đạt và nổi tiếng, he he. Một người đã chín hơn rất nhiều trong nghề tuy cuộc sống riêng tư vẫn nhiều trắc trở…
Image

Đây là bữa ăn nhẹ buổi chiều của mình đây, trộm vía dạo này ăn uống được, ăn xong lại tráng miệng một cốc cacao nóng, có lẽ vì viêm họng phải uống nóng nên cả 2 ae đều ngắc ngoải với món cacao ngọt đến nhao nhược cả người, mấy em ở đây thật là hào phóng trong thời buổi đắt đỏ.

Image
Đều là những người bận rộn, vì ai cũng có cuộc sống riêng với những trách nhiệm khác nhau nên mình đã là người chủ động kết thúc. Sau đó 2 ce lên M2 ngắm nghía, mùa hè năm nay chưa vào đó lần nào. Mình mua được 02 cái áo phông hơi bị được but chỉ có 1 cái cho mình thôi nhá.

Về đến nhà nàng Tít chạy một mạch xuống: chị Trà ơi, lên đây e báo cho chị 1 tin vui….e được giữ liền 04 chức: lớp trưởng, lớp phó, tổ trưởng, quản ca. Chị Trà: Ôi, giỏi thế, hoành tráng quá… đây đúng là tin vui của cả gia đình rồi…và động viên...
Nàng ta vui lắm vì đã lấy lại tín nhiệm và “tái đắc cử”, trước đấy bướng quá bị “bãi miễn”… Sáng nay cô mình dậy rất sớm, chắc háo hức với ngày đầu tiên “nhậm chức”, bắt chị đưa đi học rõ sớm, vừa đến cổng trường chào chị rồi chạy một mạch vào lớp…mình cứ đứng nhìn theo cho đến khi khuất bóng…đúng là niềm vui con trẻ - thật đáng yêu
Vừa nói trộm vía ăn được thì sáng nay bụng cứ đầy đầy, chẳng muốn ăn phở thế là mua một bọc bánh mì Hải Phòng, đến cơ quan sớm 30’, mời gẫy lưỡi mới được 2 cái, còn lại thì mình ăn như một nghĩa vụ vì sáng nay mình bị một pha kinh khủng, đến cơ quan gột rửa mãi vẫn còn thấy kinh.
Image
Vấn đề hôm qua, không biết hôm nay có tươi sáng hơn không, mình cũng xác định rồi, chẳng truy cứu nữa…vì dù có nó thì cuộc đời vẫn cứ tươi đẹp mà. Ê dít một tý: Vấn đề này đã được giải quyết, hi hi

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2008

Ăn


Trưng tạm cái ảnh này ra khoe để cho blog đỡ mọc rêu. Dạo này chả có time mà blog nữa, cv thì nhiều, sức khoẻ thì sa sút…

À mà dạo này tớ đang trong chiến dịch "vỗ béo", thực đơn hàng ngày của tớ là:
- Sáng 01 tô phở (có thể là gà hoặc bò);

- Trưa 02 bát cơm, thêm cháy (nếu có);
- Chiều hết giờ làm việc ăn trứng gà ngải cứu, số lượng có thể dao động từ 01 đến 02 quả;
- Tối 02 bát cơm, thêm cháy (nếu có);
- Tối muộn là những thứ đồ ăn lặt vặt, giàu đường, ke ke

- Ngoài ra trong giờ làm việc có thể ăn thêm những thứ đồ ăn, đồ uống nhẹ khác…

Ăn uống thế cơ mà cũng chẳng béo nổi, sở dĩ như vậy là do: "việc nước việc nhà” đều nhiều quá.

P/s: ảnh chụp hôm 10/3 a.l, còn rất nhiều nữa nhá.

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2008

7/3/2008


Góc phố nhỏ nằm góc đường Trần Phú, được bài trí trên 1 biệt thự pháp cổ. Không gian tĩnh lặng, dù cách mặt dường k xa but lại có cảm giác tách hẳn với phố phường tấp nập. Toàn bộ bàn ghế ở đây được làm bằng mây, ngồi lên cứ kẽo cà kẽo kẹt, hi hi, xung quanh trang trí thêm một số cây và hoa giả.
Image
Mình thực sự có được cảm giác thanh thản và bình yên khi ngôi ở đây hôm qua, k hiểu là do bạn trà là người mang lại cảm giác đó hay do quán trà. Có lẽ cũng tuỳ từng tâm trạng.
Image
Mình nhận thấy quán này hơi vắng khách, mấy em phục vụ thì chỉ chăm chăm tắt đèn trong khi minh chỉ muốn bật lên cho sáng sủa. Chính vì tắt đèn nên mấy kiểu anh mới mờ ảo thế này đây

Image
Mình đang thích 1 cái móc chìa khoá cho em xe mới, đang lẩm nhẩm là ai hỏi đang thích j thì sẽ trả lời móc chìa khoá. Thế mà tự nhiên có người mua cho k cần hỏi, he he. Chiều nay bỏ làm đi với Lan điên thích thật. Tks L điên vì chiếc áo 10h nhá. Cố gắng tập tành để mọi người khỏi chạm đến nỗi đau nhé và để có thể xúng xính diện 12h, 24h nhá, he he

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2007

Sữa tốt cho sức khỏe


" Nhng điu tt lành đến vi bn mi ngày mt cách tht d dàng và đơn gin. Bt đu mt ngày mi đy sc sng vi sa tit trùng Vinamilk. Thơm ngon và b dưỡng, sa tit trùng Vinamilk cung cp các dưỡng cht cn thiết cho sc kho và s phát trin ca c gia đình"
Vi thành phn có trong sa là các loi Vitamin nhóm B, Vitamin A;D, cht béo, cht đm, Canxi, Magie, Km...s cung cp cho mi người nhng dưỡng cht cn thiết cho mt ngày làm vic căng thng và mt mi. Các bn có th b sung thêm đ đm bo cho mt ba sáng đy đ và v sinh bng cách ăn thêm vi bánh ngt...Minh đã duy trì thc đơn ba sáng theo cách này được khong 2 tháng và kết qu là j? mi người biết không...."Uhm!Trước đây, người mình hay mt mi, rã ri, nht la t tm 10h30 tr đi chân tay lnh và hay b run...t ngày mình ung Vinamilk hàng ngày, người mình không còn mt mi na, tinh thn sng khoái và mình làm vic rt là hiu qu đến 11h30'
". Mi người th xem nhé

Tuy bên cạnh những ưu điểm thì uống sữa cũng có những nhược điểm nhất định như: hay này, hay kia
...cơ mà xét đến cùng thì cũng đều tốt cả. he he

Hí hí, qung cáo cho Vinamilk đó...Biết đâu vô tình nhà sn xut nào đc được li tng t 1 năm ung Vinamilk min phí thì hay quá
Gi thì đ năng lượng ri, t làm vic đây, đang phi đánh vt vi mt cái Quy chế hoài c...
Nice Week to Every body!

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2007

Kem tươi NQ và những chuyện dởm đời


Chào 1 tuần mới bằng một entry sặc mùi kem tươi hòng nuôi cái cảm giác lâng lâng, ngọt ngọt, dịu dịu và man mát cho cả tuần làm việc cho nó máu
. Chuyện là thế này: Tớ, mang tiếng là người Như Quỳnh gốc xịn nhưng tớ rất rất ít khi đi chơi buổi tối ở Như Quỳnh vì tớ chả thích. T7 vừa rồi, chiều lòng cô em Hà Nội xịn nên tớ cho e ấy đi ăn kem. Đúng là cái j cũng phải thử mới biết. Nếu cứ giữ cái nhìn định kiến là nhiều khi bỏ lỡ cơ hội đấy (câu này hơi giàu liên tưởng). Vào hàng kem tươi công nghệ Mỹ, không muốn ăn vì cứ nghĩ không ngon nhưng như thường lệ vẫn ăn, tớ gọi một ly kem dâu…eo, ngon chứ, ngon ngang với cửa hàng kem Niu Zi Lân ở 39 Lý Thường Kiệt ấy chứ, giá cả thì cực mềm luôn, kem dâu chỉ có 4k thôi nhé, không như trên Lý Thường Kiệt, tăng giá cứ vù vù, 6k, 8k, rồi 10k. Siêu lợi nhuận! Tớ ăn miếng kem đầu tiên là tớ nghĩ ngay đến bạn tớ, tớ nghĩ: nếu bạn ấy về mình sẽ cho bạn ấy ăn tẹt ga vì bạn ấy rất thích ăn kem mà kem ở đây khá ngon (chỉ kém độ mịn hơn 1 tẹo thôi). Ở đây có đủ loại với đủ các tên hấp dẫn: Hương Thu, Đào Nguyên, Băng Tuyết...nhé.
Chị em tớ ngồi ăn kem cạnh 1 đôi, chắc là đang "ỡm ờ" nhau, chưa pải là đã yêu nhưng cũng không phải là đang bắt đầu tán tỉnh. Khổ, bình thường thì tớ cũng chả để í làm j cho mệt cơ mà nó cứ đập vào mắt, vào tai. Ai đời, ngồi với e yêu mà chả tập trung j cả cứ mang cái đt Nokia (hình dáng của nó giống cái 7250 của tớ hồi trước) bấm bấm, nghịch nghịch rồi 1 chốc oang oang. Tớ tả nguyên văn nhé: Mẹ hả, con đây, chốc đặt cho con 1 siêu nước để con về tắm nhé, siêu to to vào, vừa đi ấy về người bẩn lắm, nhớ thế nhớ…Ối zời đất ơi! trời nóng chết người, gần 40 độ, đường đường là 1 đấng nam nhi ( tuy nhìn có hơi hoi 1 tý) mà lại gọi về bảo mẹ đun nước cho tắm…
tớ tin chắc đây là một cú điện thoại “làm hàng” but tác giả lại không biết cách “cầu diễn”, trình độ nói chung là cũng “hoi” như người. Ấy thế cơ mà hình như cô bé kia lại thích, cứ ngồi tủm tỉm cười rồi vuốt tóc, sờ tai…,1 chuyện.
Chuyện 2, bố trẻ ấy ngồi ăn kem, bố trẻ ấy cứ thắc mắc là: ăn kem xoài mà chả có miếng xoài nào…mới đầu tớ nghĩ là đùa nhưng về sau bố trẻ ấy gọi hẳn e bán hàng ra thắc mắc. Mình cũng nổi máu: anh hùng thấy chuyện bất bình mà can...but may mà vẫn kiềm chế được. Đi ăn kem nhưng có hiểu j về kem đâu cơ chứ, đã thế lại còn hạch sách. Dởm đời!

Chả hiểu thế nào but tớ có bệnh hay quan sát (là quan sát đấy nhé). Tớ đi đường cũng thế mà đi đâu cũng thế, vì vậy mà tớ hay gặp người quen, hay thấy chướng tai gai mắt và cũng qua đó tớ biết mình khó tính như một con ma
. Hôm thứ 7 về nhà, tớ thấy dọc QL 5 treo đầy những băng rôn: “Hãy đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy kể từ 15/07/2007”. Mọi người đọc câu này đi: rõ ràng việc đội mũ bảo hiểm ở đây là một hành động đối phó mang tính hình thức chứ không phải một hành động vì sự an toàn tính mạng của người tham gia giao thông. Xét thấy, nếu vì sự an toàn thì khi nào cũng cần khuyến cáo người dân là nên đội mũ bảo hiểm, chứ không phải chỉ từ 15/07, 15/07 là ngày j???. Còn nếu mục đích chỉ là thông báo rằng: từ 15/07 sẽ chính thức bắt buộc người tham gia GT đội mũ bảo hiểm & sẽ được đảm bảo thực hiện bằng các biện pháp cưỡng chế của Nhà nước thì cứ làm 1 câu mang rõ tính TB và bắt buộc đi…Nói chung tớ không tán thành việc bắt buộc đội mũ bảo hiểm, cái này nằm trong ý thức của mỗi con người. Chỉ mạn phép bàn đến những vấn đề mang tính chất TW thế thôi.
Đi ăn sáng thì chứng kiến 1 bà cho con ăn trứng lộn, thằng bé chả hiểu sao nó bị nôn ra. Thế là bà í cứ chửi thằng bé té tát, rồi bà í bảo: đ' cho ăn nữa, bà í mang bát trứng ra bắt chị bán hàng cho cái túi để bọc về, bà í cứ giơ cái bát trứng và cái túi ngay trên đầu mình để trút vào. Ghê thế k biết, đổ vào đầu, vào người người ta thì sao. Vô duyên! Nhìn thằng bé đáng yêu lắm…rồi nó khóc, bà í bắt nó câm mồm, rồi bà í lột quần thằng bé ra, bắt nó ngồi lên gác ba ga rồi tiếp tục bắt nó câm mồm rồi dùng tay ấn đầu nó xuống và chửi… Trẻ con nó biết j cơ chứ, phải dỗ dành nó chứ. Khổ thân.
Đến cơ quan bắt đầu bằng 1 cú đt rất bt but tự nhiên nghe cái giọng ngọt nhạt không đúng lúc thấy khó chịu mất vài phút.
Giờ thì ổn roài! Chúc mọi người 1 tuần mới tốt lành!