Hiển thị các bài đăng có nhãn Ốm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ốm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Ốm ốm ốm và ốm.

Điểm danh hàng tháng thì hôm nay 2 em được tròn 10 tháng. Mẹ cũng vừa trải qua 1 tháng mà 3 chị em thay nhau ốm, ghét thế cơ chứ lại.
Đầu tiên là chị Bông: ngay sau ngày khai giảng năm học mới thì chị ấy đi học cứ kêu la đau bụng, rồi thì nào là đang ở lớp cô gọi mẹ đón về, nào là siêu âm...kết quả là chị ấy bị rối loạn tiêu hóa, bụng đầy hơi chướng khí. Ngay sau khi vụ đau bụng lắng xuống thì chị ấy ho và sốt nhẹ, mẹ lại gấp rút cử bố đi mua thuốc ngay trong tối khuya. Uống xong 5 ngày thuốc là chị ấy ổn, sau đó mẹ lại cho chị ấy uống 1 đợt Bioacimin. Dạo gần đây chị ấy ăn uống đã có vẻ ngon miệng trở lại, phù!






Tiếp đến là em Rich, 9m16d em í chính thức bị trận ốm đầu tiên, sáng ra mẹ thấy mắt em í kèm nhèm, chiều bà Xiêm thông báo em bị sốt. Thế là mẹ về cho em đi khám mắt, em đau mắt đỏ. Sang đến hôm sau em ấy vẫn sốt mẹ lại cho em đi khám sốt, bác sỹ nói viêm V.A và kê kháng sinh, 3 ngày sau cắt sốt, đến khám lại bác lại bổ sung cho 1 liều kháng sinh nữa nhưng uống được 6 ngày thì tự nhiên mẹ thấy em í khò khè, thở cứ rít lên ( dù vẫn ăn uống, chơi nhảy bình thường) nhưng mẹ quyết định cho em í khám chỗ khác ( ngày 23/9). Kết quả là bác sỹ bảo em VPQ co thắt tương đối nặng và lại 1 đợt kháng sinh mới với tất cả 7 loại thuốc. Mẹ ra về mà lòng trĩu nặng vì thương em ấy lại tiếp tục phải uống thuốc mà nhiều loại như thế thì bít uống sao đây. Mấy bữa uống đầu em í bị trớ ( chắc do ho quá), về sau thì em ấy uống dễ dàng hơn. Uống được 4 ngày mẹ lại cho em đi khám lại (27/9). Bác sỹ nói phải uống thêm vài ngày nữa, con nhà em lẽ ra đủ tiêu chuẩn để nằm viện rồi nên k sốt ruột được. Trộm vía lúc này mắt em ấy đã khỏi hoàn toàn được 3 ngày, ăn uống đã tốt trở lại và lại chơi nghịch như thường nên việc uống thuốc cũng nhẹ nhàng hơn. Thế là tổng cộng em í uống nửa tháng kháng sinh. Đợt đầu tiên mà dã man con ngan thế. 



Sau đợt này mẹ thấy em í nói nhiều hơn, biết hơn...suốt ngày: cạc cạc, cắc tùng, đái dầm, măm măm... Em í đã biết đòi ăn khi đói, lúc đói em ý khóc, 2 hàng nước mắt lã chã và mồm kêu măm măm, nhìn em í thương ghê lắm. Hiền lành thì khỏi nói rồi, nếu bị chị Love cướp đồ, em í giữ đồ, ôm vào người và chạy về phía mẹ, nếu vẫn không giữ nổi thì 1 là em í chơi cái khác hoặc tức quá thì khóc nhặng lên 1 tí. Cứ nghĩ tới cái mặt em í, lúc khóc, lúc cười là mẹ lại thấy yêu lắm cơ.
Tiếp nữa là chị Love, 9m18 ngày chị ấy sốt đùng đùng từ trưa cho tới đêm, hôm sau thì bình thường...mẹ đoán là do mọc cái răng bàn quốc ( lần này lại tiếp tục 1-1). Nhưng mẹ cũng không dám hy vọng là L thoát ốm vì 2 đứa ăn chung, ngủ chung và thở chung 1 bầu không khí. Đúng là thế - 1 tuần sau khi mắt em R bắt đầu khỏi thì L bị đau mắt (23/9). Trộm vía Love đỏ hơn nhưng mà nhanh hơn, khoảng 4 ngày là gần như khỏi hẳn. Cơ mà, khỏi mắt cái thì thứ 7 ( 27/9) nàng ấy sốt đùng đùng, mẹ lại cho đi khám, và lại VPQ- nhẹ hơn em R nhưng vẫn phải dùng KS. Trộm vía cái chị này đanh đá, ghê gớm thế nhưng mà ăn ra ăn, chơi ra chơi mà ún thuốc ra ún thuốc. Cho chị ấy uống thuốc cứ đơn giản như uống nước ( mà chị ấy lại thuộc dạng thích uống nước chứ không như em R). Dạo này chị ấy bắt đầu muốn bước đi rùi, có thể bước được 2 bước, nghịch thì vẫn cứ vô đối. Hay bắt nạt em, giơ tay đánh em, đánh cả người khác nữa, tranh đồ chơi với em và quát em. 



Song song với trận ốm của Love là mẹ, cũng đau mắt, đau họng và sốt nhẹ. Vì không cho phép mình được ốm nên mẹ tương ngay kháng sinh, 3 ngày sau thì mẹ khỏi hoàn toàn.
Sau đợt ốm của em R mẹ bắt đầu tìm hiểu về thuốc, tới nỗi mà bác sỹ khám cho R cũng ngạc nhiên vì sao mẹ biết rõ về thuốc thế. Cơ sự là như thế này. Mẹ đưa R đi khám mắt, bà bác sỹ mà trước bác Kim, rồi sau này là mẹ đều khen là bà ấy cho thuốc nhạy, nhanh khỏi. Bà ấy kê có 1 loại là Neodex có thành phần dexamethasone. Thành phần này rất chi là nguy hiểm, nó tác dụng rất nhanh nhưng lại nguy hiểm, đặc biệt là đối với trẻ nhỏ. Sở dĩ mẹ biết vậy là vì mẹ tìm tới tận viện mắt TW để mua thêm thuốc thì được biết điều ấy. Sau đó mẹ về dành ra cả 1 ngày để đọc về thuốc thì thấy đúng là nó nguy hiểm khôn lường. Tự giận mình cả tin, cũng có chút hoang mang, lo lắng và rất bức xúc với loại bác sỹ vô lương tâm. Mẹ dùng nốt số tiền còn lại trong điện thoại để dọa bà bác sỹ mắt, bà ấy sợ, xoa dịu và cười cợt, đòi gặp mẹ...nhưng mẹ chỉ mong sau này bà í đừng kê thuốc này cho các bạn nhỏ khác nữa.
Dạo này mẹ đang rất hài lòng về chị Bông. Chị ấy hàng ngày giúp mẹ được bao nhiêu là việc: gấp quần áo, rửa cốc; chén; bình sữa, lấy bô, đổ bô và lấy mọi thứ vào tầm tay của mẹ. Hôm thứ 7, nhà chỉ có mỗi 4 mẹ con, Love sốt cao nên mẹ không care được tới R. Đến bữa cháo mà mẹ không nấu nổi, nên đành pha bình sữa, quẳng cho chị Bông..thế mà ngày hôm ấy chị cho em ăn mấy bữa, ru em ngủ trưa...rồi chị mới được ra ăn cơm, mắt chị thì ríp vào vì buồn ngủ mà vẫn phải ngồi ru cho em R ngủ...mồm thì hỏi: mẹ ơi bao lâu nữa thì đến 2h(vì bố bảo 2 giờ bố về). Cho e R ăn xong chị phát biểu: cho thằng này ăn thích thật và nhận luôn nhiệm vụ cho em R ăn sữa thường xuyên. Bên cạnh những lúc chị ấy cáu em, mắng em và bướng bỉnh ra thì cũng có những lúc chị dỗ em cực khéo. Khi các em nghịch bụi bẩm dưới khe giường, chị ấy bảo: đừng nghịch, bẩn đấy em, cái đấy để khi nào nhà mình chuyển ra Hà Nội thì chị quét...hay là: ngủ đi em, ngoan đi...


Hôm trước đi khám, cả nhà cùng đi trên taxi, mẹ thấy em R với em L hò reo, nhảy múa cứ như là được đi chơi ấy. Đến tội, đúng là ít được đi chơi. Và thế là cả bố và mẹ đều nghĩ khi nào khỏi ốm sẽ cho mấy đứa 1 chuyến đi chơi Hà Nội, hị hị
Ốm với đau lai rai ra cả tháng, tốn kém bao là tiền của mẹ rồi cộng với mệt mỏi và lo lắng. Mẹ mong là mấy đứa luôn khỏe, ăn ngoan, chơi ngoan và thật nhiều tiến bộ nhé.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

Họa vô đơn chí


Xong công việc của cụ, bắt đầu quay về HN thì Bông sốt li bì, đến sáng nay là được 2 đêm,1 ngày-Bông vẫn sốt. Mẹ cũng đoán được ra bệnh nhưng vẫn cứ phải đưa B đi bác sỹ vì tình hình dịch bệnh đang nhiều. Thế là suýt 1 năm Bông mới lại phải đi gặp BS và gần 1 năm mới lại phải uống kháng sinh. 
3 ngày về quê với đủ các hoạt động: viếng cụ, khoanh tay làm lễ cúng tam tuần cho cụ vào lúc khuya ( Con gái thấy mọi người khoanh tay thì cũng đứng khoanh tay, các bà ở ngoài ai cũng chỉ và khen ngoan), đưa cụ ra đồng…cộng với việc không ngủ được. Khi ai hỏi con: cụ đâu rồi? thì con bảo: cụ mất rồi, rồi tự nói là con phải ngoan, cụ phù hộ cho nhưng đôi lúc đang lễ cụ lại khóc và nói: sợ cụ. Đây là cái ảnh dì Nhung vừa gửi cho mẹ

2 đêm về HN Bông ngủ li bì trong cơn sốt, người lúc nào cũng nóng hầm hập. Tội nghiệp con gái mẹ, ốm nhưng mà ngoan vô cùng, sốt cả đêm nhưng nằm ngoan như cún ngủ hoặc nếu không ngủ thì mở mắt nằm đấy, khi buồn tè thì gọi bố cho đi tè. Mẹ thì quá mệt nên không thể thức được nhiều, chỉ theo phản xạ kiểm tra con, khi sốt thì lại cho uống hạ sốt, uống nước điện giải…Đúng là mẹ cũng quá mệt, chắc phải nhiều ngày mới bình thường được. Mẹ mong Bông mau khỏe để lại là một em bé “kiên cường” với việc đi học, đi chơi như bác Thủy đã  ngưỡng mộ phong cho.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Những ngày u ám


Ốm đau đã nhiều nhưng chưa bao giờ mẹ ốm trong tâm trạng tồi tệ và u ám thế. Những ngày tồi tệ nhất đã đi qua nhưng sẽ chưa thôi ám ảnh mẹ. Mẹ cứ bị luẩn quẩn, loanh quanh thành ra đêm chẳng ngủ được, mà cứ chợp mắt được thì lại mơ…mơ sợ lắm. Có lẽ phải khi nào đi tham gia cái Lễ kia với mẹ Lan thì mẹ mới có thể nhẹ nhàng hơn được một chút…
Nghỉ ở nhà gần 1 tuần, quẩn quanh với đủ thứ suy nghĩ, dằn vặt…bố cũng ở nhà theo với mẹ. Và cũng may bên cạnh mẹ luôn có những người bạn giúp mẹ vững tin hơn, bố cũng phải công nhận là mẹ có những người bạn thật tốt. Cô Lan béo, mẹ Lan điên bên cạnh mẹ trong lúc mẹ sợ hãi và rối bời nhất, mẹ Yến cho mẹ cảm giác nhẹ nhàng; bình yên, bác Thủy khiến mẹ xúc động nhường nào khi xuất hiện với hình ảnh mồ hôi mồ kê đẫm cả áo mà chẳng nghỉ ngơi j cả lại đi làm gà và nấu cháo cho mẹ ăn...cũng chính vì thế mà mẹ cố gắng ăn nhiều hơn. Cộng thêm sự quan tâm hỏi han của mọi người trong công ty. Bà Quy, bác Toàn, cô Nga, cô Thùy, cô Yến…mỗi một người đến chơi nói chuyện là mẹ lại cảm thấy đỡ nặng nề hơn…
Đây là một cái hạn lớn trong đời của mẹ…mẹ không bao giờ muốn…nhưng cũng tại bố mẹ mà ra. Sự thể như thế Bố mẹ cũng hoàn toàn không muốn…không muốn một chút nào…nhưng BM buộc phải làm vì không còn lựa chọn khác…chỉ mong những điều tốt đẹp nhất cho các con.

Thứ Năm, 16 tháng 12, 2010

Đi ngoài ra nước



Photobucket


Cô Lan béo và anh Bi chuẩn bị đi nước ngoài thì Bông của mẹ 2 hôm vừa rồi lại đi ngoài ra nước. Thật là éo le.
Chiều t2 đón Bông, cô thông báo con gái đi ngoài 5 lần nhưng sệt sệt. Đêm hôm đó con ngủ bị ị ra đầy bỉm, mẹ k xác định trước tình huống này nhưng theo phản xạ nửa đêm mẹ quờ quạng Bông thấy người ẩm ẩm, mẹ còn tưởng mồ hôi nhưng mẹ sờ tiếp thì đúng vào phân, bật điện lên nhìn thương ơi là thương, be bét nhoe nhoét.
Ngày thứ 3 thì con đi liên tục, toàn nhầy nhầy nước nước, phải nghỉ học ở nhà. Đêm thứ 3 thì mẹ luôn ý thức là phải kiểm tra con thường xuyên xem có ị không, đúng lúc mẹ sờ vào thì cũng là lúc con ị, thế là thay kịp thời. Được cái con gái mẹ mệt nhưng cũng k quấy nhiều. Nửa đêm bố bật điện để thay bỉm, con đang ngủ vùng dậy, mắt tỉnh như sáo: Sáng rồi…dậy thôi…mẹ bế….rồi tụt luôn xuống giường hỏi bố: bố đấy đấy ( Bố đang làm j đấy) khi bố đang pha thuốc.
Ngày hôm qua thì con chỉ đi có 1 lần ban ngày và tối về 2 lần. Đêm qua mẹ theo dõi nhưng cũng k bị ị đêm nữa. Mẹ hy vọng con gái mẹ không bị nữa.
Bụng dạ Bông rất nhậy, ăn cái gì khác là phản ứng ngay, hồi mùa hè con cũng bị đi liên tuc khoảng 3,4 lần trong nửa buổi nhưng xong cái là khỏi luôn. Cách đây khoảng gần 2 tháng, cô giáo nói ở lớp cứ đi tè là són phân ra, mấy ngày liền…Mẹ gọi điện để được tư vấn thì bác sĩ nói hiện tượng ấy bình thường, do đi học con ăn uống k được vệ sinh nên rối loạn tiêu hoá.
Con mau trở lại bình thường để mẹ con mình k phải bỏ lỡ một cuộc chơi nào nhé.