Hiển thị các bài đăng có nhãn Sắm mới. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sắm mới. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Khai trương máy ảnh và thử tay nghề chụp


Cuối cùng mẹ cũng đã tậu 1 em máy ảnh để thoả mãn khát khao ghi lại những hình ảnh đáng yêu của con gái mẹ:
Của 2 mẹ con mình:
Của 2 bố con Bông:
Và 1 phần nhỏ là phục vụ cho sở thích thanh lí của mẹ, đây là hình bố chụp trộm mẹ khi đang hào hứng thu dọn đồ vào bao, chờ tiễn sang tay cho chủ mới, he he:

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2008

Hành trình của em SCR và việc phải giải quyết dứt điểm trong tuần


Hành trình của em í là từ Hà Nội lộn về Hưng Yên rồi lại ngược lên Hà Nội lưu thông. Nay e í có một số vấn đề, em í tiêu thụ xăng một cách dã man, mỗi lần về đến nhà mình dựng xe là mùi xăng nồng nặc, xót hết cả ruột, thời buổi đắt đỏ, giá xăng dầu tăng từng ngày, trong khi Nhà nước hô hào tiết kiệm các loại nhiên liệu thì mình lại đi ngược lại với chủ trương...k được, phải giải quyết. Vấn đề thứ 2 là mỗi lần phanh là kêu ken két, nghe cứ ghê hết cả người…Mình muốn giải quyết dứt điểm vấn đề này từ lâu rồi nhưng mình cũng chẳng biết j, mang về NQ thì anh mình bảo phải mang ra HN. Muốn làm ở HN thì lại phải hỏi xem nguồn gốc của nó ở đâu. Hôm nay đã hỏi được nguồn gốc của nó là ở 75-77 Khâm Thiên- đúng cái chỗ hôm j mình ra hỏi trước khi mua. Muốn đứng phắt dậy để đi nhưng lại nghĩ đi một mình thì chả biết mô tê j có khi lại bị bắt nạt. Gọi ông anh thì đang bận, hẹn ngày mai, ừ thì mai, cố nốt ngày nay. Kiểu j thì kiểu mình cũng phải đi trong tuần này. Tính mình nó thế, có việc là cứ phải làm ngay, k muốn nói rồi để đấy, dần dứ từ ngày này qua ngày khác…
Đấy, mua phải cái thứ "nạ dòng"nó khổ thể đấy??? hu hu
Giờ đi cái đã, để đây, mai viết tiếp....

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2007

Ngày của những món quà


Một buổi chiều bị xâm chiếm bởi cái cảm giác nhàn nhạt, tẻ tẻ, vô vị, buồn buồn...Mình cũng chẳng lý giải nổi. Đôi khi có những cái k thể gọi thành tên, càng không thể định hình được...Có thể đó là giải pháp cho những time sau...nhưng dẫu sao mình cũng vẫn thấy vui vì những j mình làm. Hết.
Cảm giác này lập tức bị xua đuổi khi một mình lang thang vào Vinatex. Mất đến hơn 1h đồng hồ chỉ để đắn đo xem mua j cho Nhím. Mình k thấy một bộ váy nào thực sự đẹp...mà Nhím lại đang thiếu áo khoác mỏng có mũ thế là chọn cho Nhím luôn, váy mua sau vậy

Image
Qua nhà sách Tiền Phong mình thấy cái balo này yêu quá mà lại hợp để hàng ngày Nhím xuống bà ngoại nữa, thế là tậu luôn...Thứ 7 về cô sẽ mang về cho Nhím một bó hoa 1 bông thật đẹp


Image
Nhìn thấy cái ví xách tay nhỏ này, biết là nàng Tít sẽ thích mê, mua về gọi là quà Noel, không ngoài dự đoán, chị ta ôm mình, cảm ơn rối rít và đút luôn vào cặp sách để dùng...

Image
Gửi tới chị sự ấm áp và tình yêu thương cho mùa Noel và cho một năm mới! Cầu mong may mắn và bình an sẽ luôn mỉm cười với chị...


Image
Và một chiếc khăn cũng màu nâu cho mẹ để quàng cùng chiếc áo nâu hôm 20/10. Chắc là hợp lắm

Image
Còn cái này là quà Noel và hết học kỳ cho c Thuý lồ. Đang cố gắng để hoàn thành đúng ngày nàng ta thi xong để tung tăng quàng nó đi chơi Noel với MTĐ
. Mình trêu T là: nhìn vào cái đoạn khăn này hứa hẹn một tương lai tốt đẹp ( tương lai của cái khăn í mà)
Image
Năm nay mình đan quá nhiều khăn, vẹo xương sườn và mờ cả mắt, đan 5 cái rồi... thì trời có nguy cơ k rét...K sử dụng được ngày nào thì chán chết.

Hôm qua mình vui lắm í. Cứ mỗi lần mua được cái j cho ai đó mà mình yêu quý mình lại thấy vui đến thế. Vui đến nỗi về nhà chẳng ăn uống j, ngắm nghía mãi rồi nt cho a trai khoe...

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2007

He he...new things!


Là lá la la. Hôm nay mình rất vui. Mình vui như trẻ con được cho quà í
…Nhưng vui hơn vì nhận được sự quan tâm và tình cảm. Có thể nói đây cũng là 1 bất ngờ cho mình.Càng ngày mình càng nhận ra rằng cho đi sự quan tâm, tình cảm của mình chính là cách mình đối xử tốt với chính mình: Dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, mình cũng luôn giữ cái nhìn khách quan, chân thành, công bằng và quan trọng nhất là theo cảm nhận của chính bản thân mình chứ k phải là a dua...Tất cả những j mình nói ở trên là nói đến chị: vừa là sếp, vừa là đồng nghiệp, vừa là người đi trước…Hnay được đi thoải mái là vì lãnh đạo cao cấp đi công tác hết. Một buổi trưa lượn lờ khắp chốn mà chẳng thấy mệt j cả.
Đây là em túi. Hồn nhiên như cô tiên khi được lựa chọn trong 1 loạt đồ: túi của em phải thay rồi nên e sẽ chọn túi. But cũng vì túi mà bị bảo trẻ con, mặt cứ thộn ra khi đọc giá xiền
:

Image
Còn đây là em ví mới. Tự nhiên nhìn thấy thích quá nên cả 2 chị em đều lấy.

Image
Chị buộc phải tạm biệt em vì mặc dù còn rất mới nhưng em đã bị rách. Chị sẽ cất em vào hộp vì em được mua bằng những đồng lương đầu tiên của chị bên này (lương 3 ngày).
Image

Thứ Tư, 14 tháng 11, 2007

Món quà đầu tiên


Mệt quá, đau hết cả chân, phờ phạc cả người, mắt thì cứ díp lại, suốt từ 11h đến gần 2h, lượn vòng vèo bao nhiêu là phố: Phùng Khắc Khoan, Đinh Liệt, Hàng Ngang, Hàng Đào, Lương Văn Can...Nhưng bù lại được một em quà ưng ý và ăn bao nhiêu thứ. Cảm ơn Yến điên thật nhiều nhé, năm nào Yến điên cũng là người mang đến cho mình những niềm vui sớm nhất và đánh vào cái sở thích muôn đời của mình. Cảm ơn thật nhiểu!


Chuẩn bị để giải quyết vụ của Ú béo (hôm qua thấy đề xuất rồi) và vân vân
giá cứ kể sau mỗi buổi sáng căng thẳng như sáng nay mà được thư giãn như thế này thì thích nhỉ

P/s: hình ảnh chả liên quan j đến nội dung...đơn giản chỉ là 1 đồ vật yêu quý của mình

Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2007

Only one!


He he, tự nhiên hôm vừa rồi có người nhờ tớ kiếm hộ một cái dây đeo điện thoại y như này. Tớ đoán là bây giờ thì không còn nữa nên bảo: kiếm làm sao được, không bao giờ có...Ngẫm lại tớ mới thấy chắc là nó đẹp thật vì khá là lâu rôi but rất nhiều người nhìn thấy đều phải sờ nắn, lạ lẫm và khen

Image
Xuất thân của chiếc dây này cũng khá là đặc biệt vì thế mà không dễ j có chiếc thứ 2 đâu
.
Image
Nó được gần 1 năm rồi và đã trải qua khá nhiều sóng gió (đã từng bị đứt but tớ dùng keo 502 gắn nó lại). Một điều đặc biệt là nhìn không hề có dấu vết j của sự chắp nối, hàn gắn...Thế mới hay
Image

Đơn giản một điều là vì tớ yêu quý nó, tớ trân trọng nó và vì tớ thấy nó thật đẹp

Image
Đố ai thấy cái nào y như này. Tớ trả thêm tiền (10 lần cũng được)
Image
Giờ thì em điện thoại này đã cũ mèm và mất giá trầm trọng rồi nhưng vẫn yêu quý em như ngày nào.... Đúng là con người ta đôi khi dù biết but vẫn cứ chung sống, vẫn cứ lấn bấn và vẫn cứ phải"dùng" những thứ đã k còn phù hợp...hơ hơ, đời. Uh! thế mà lại vui!