Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Cuối tuần – ăn chơi quần quật nhé (20/11/2012)


Nếu những ngày thường là lao động và học tập, thì cuối tuần lại ăn là ăn chơi, he he. Ngày thứ 7, được là một trong những vị khách tới thăm nhà chị Cốm – một người bạn nhỏ mà mẹ rất yêu quý. Như cũng hiểu tình cảm của mẹ nên chị ấy cũng đón mẹ bằng câu chào và những cái thơm ngọt ngào. Với Bông thì chị cũng sẵn sàng chia sẻ đồ chơi của mình. Còn mẹ của chị Cốm thì vô cùng hiếu khách, bác ấy chuẩn bị bao nhiêu là món để đãi khách mà món nào cũng ngon và hấp dẫn. Một lần nữa mẹ con cháu cảm ơn bác Nhung cùng gia đình ạ.







Bác Huyền nói có vẻ đúng, Bông yêu nhất a Dế, nhì a Chuối và mê mẩn với a Chuối của chị Cốm. Hôm nào mẹ hỏi bác Nhung xem họ bán anh ấy ở đâu sẽ tậu cho Bông 1 anh

































Đưa con đi chơi nhiều, gặp gỡ bạn bè nhiều, điều mà mẹ nhận thấy một cách rõ ràng nhất là ý thức về tình bạn của Bông. Chẳng hạn như Bông biết chủ nhân của ngôi nhà xinh hôm đó là chị Cốm, biết bạn Bống bé nhỏ, biết hôm đó là sinh nhật bạn Khoai, anh Tôm thì khỏi nói nhé ( gặp suốt rồi), biết em bé nhất là em Bầu…





Và hôm sau còn thổ lộ với mẹ thế này: Mẹ ơi con quý cái bạn Nghé ấy. Vì còn nhiều bạn Nghé nên mẹ hỏi lại: Bạn Nghé nào hả con? Bạn Nghé mà đến nhà chị Cốm ấy, con yêu con quý bạn ấy, bạn ấy đang rửa tay con vào con ôm bạn ấy đấy. Hôm nào đi chơi tiếp con lại gặp bạn ấy mẹ nhé. 

Rồi thì tình bạn đặc biệt và muôn thưở với Dế. Mẹ đã xúc động khi chứng kiến những cử chỉ nhỏ mà con dành cho Dế, dù là nhỏ thôi nhưng mẹ hiểu ra rằng: một cô bé hơn 3 tuổi là con đã có ý thức về tình bạn¸ biết động viên, an ủi bạn đúng lúc. Ấy là khi Dế thua cuộc lúc tranh nhau đồ chơi với Tôm, con đã ngay lập tức lấy một đồ chơi khác nhét vào tay Dế và nói: đây, của Dế đây. Rồi lúc về, Dế và mẹ Yến đang bận "công tác" nên Bông không tạm biệt được thì Bông luôn mồm nhắc: Dế đâu, mẹ Yến đâu và còn muốn Dế về cùng con. Về phần Dế, cũng rất galăng, chứng tỏ vai trò đàn ông của mình là bảo vệ Bông, phản đối mẹ Yến nói để Bông xuống xe, đứng đường dù chưa hiểu nguồn cơn dẫn đến câu nói đó. Tuy nhiên đôi lúc Dế dường như vẫn chưa thấu hiểu hết tình cảm của Bông. Hài hước nhất là lúc Bông xin mẹ Yến thịt nướng, mẹ Yến bảo Dế cầm đút cho Bông, Bông há miệng rất to còn Dế lại né người để đút miếng thịt vào miệng mình. Nhưng Bông của mẹ thì đúng là Dế làm j cũng đúng, dù bị ăn thịt hụt nhưng khi mẹ đút cho miếng khác thì vẫn nhất nhất là phải ăn miếng thịt hình chữ nhật giống miếng của Dế cơ.





Nhà mình phải tạm biệt nhà chị Cốm để về trước nên không tham gia được tăng 2 nhưng bù lại mình lại tung tăng lên đường đi Khoang Xanh Suối Tiên. Hí hí, đến Khoang Xanh là thất vọng luôn, xe vào cổng rồi mà thấy lèo tèo vắng vẻ là đã thất vọng rồi. Cô chủ nhà hàng theo xe về tận khách sạn và đợi hơn cả tiếng để mời chào khách nghỉ ngơi xong thì xuống ăn tối. Sự nhiệt tình này đã chứng tỏ rằng chắc phải lâu lắm họ mới được đón khách. Khách sạn thì cửa hỏng, vòi hoa sen hỏng (chứng tỏ không có sự tái đầu tư). Xuống nhà hàng đặt món thì đợi hàng tiếng mới có đồ ăn vì nhà hàng em toàn đồ ăn tươi…nên lúc ấy mới giết gà, mổ lợn. 
Hiếm có vị khách nào dễ tính thế, đợi mãi k có đồ ăn mà vẫn tươi cười như mình, he he

Ui cha, giá thì cắt cổ mà ăn thì chả ra làm sao, ấn tượng nhất là bữa sáng hôm sau, nhà hàng cắt cổ du khách bằng 4 bát miến, phở mặn chát …nhìn chung là không còn gì tệ hơn.
Về vui chơi: Buổi tối ở đấy thì buồn như trấu cắn, chả có cái trò j hấp dẫn cả mà lại lạnh ơi là lạnh, chênh hẳn với ban ngày nên 2 nhà mình chỉ đi uống mấy cốc trà gừng ( không phải loại trà gừng như vẫn uống ở trà đạo mà là loại trà gừng túi lọc với cái tên chưa thấy bảo giờ _ chắc sản phẩm của núi rừng) với giá 15k/ 1 cốc. Bù lại chủ quán lại rất nhiệt tình với khách, bê hẳn cả rổ khoai lang quê luộc ra mời khách. 
Đây, cái sự buồn đây


Sáng hôm sau nhà mình đi thăm suối ( suối và cách quy hoạch ở mấy khu du lịch trên này cứ na ná như nhau nên cũng chả có j hấp dẫn vì bố mẹ đã đi Suối Ngọc).



Đi công viên khoang xanh với những trò chơi lâu ngày không được sử dụng


May còn có mấy chú voi, rùa, cá sấu ....





Và người bạn nhí đồng hành đáng yêu và hay cười này là hấp dẫn Bông.
 Em Su trong chiếc áo phù thủy La la

Bông rất là yêu em, mẹ thấy Bông càng lớn càng hiền, ra dáng làm chị






Gia đình em Su


Khu vui chơi cho người lớn và bể tắm thiếu nhi thì rong rêu bám đầy, nước đục ngầu…Như không tìm thấy sự hấp dẫn nên Bố Bông nối hứng cầu hôn nàng Ôliver bằng 1 chai C2 ( dù giá có hơi mặc hơn ở ngoài) nhưng xem ra vẫn hơi bèo. Nàng mặc dù thấy bèo nhưng chắc lâu ngày không ai ngó đến mà nay với bộ dạng lem luốc vẫn được nâng niu thì vui ra mặt nhé.

Một chuyến đi có nhiều thất vọng, may vớt vát được bữa trưa ở Đồng Mô: ngon, bổ và giá cả phải chăng. Với lại chuyến đi này về sau bố bảo là thành ý của bố, muốn dành nhiều niềm vui cho mẹ trong tháng 11 nên là cơ bản là nó mang thật nhiều ý nghĩa về mặt tinh thần…và an ủi là lên đấy thưởng ngoạn không khí trong lành với cả đi với Bố và Bông thì chân trời, góc bể nào mà mẹ chẳng thấy vui cơ chứ.

Gần 3 tuội rưỡi rồi, Bông người nhớn lắm, chấn chỉnh cả bố mẹ nếu cảm thấy sai trái chứ chẳng vừa. Có hôm mẹ với Bông đang nói chuyện say sưa về quần áo, thời trang…được một lúc thì Bông hỏi huyên tha huyên thuyên thế là mẹ mắng. Bông liền cao giọng: ơ, cãi nhau là hết vui mà, học bài miệng xinh chưa? Lễ phép thường ngày thế nào nhỉ? ( Các cháu chơi với bạn, Cãi nhau là hết vui, Cái miệng nó xinh thế, Chỉ nói điều hay thôi – Miệng Xinh). Hay khi Bố mẹ yêu Bông 1 cách quá khích, kéo quần xuống thơm vào mông thì Bông nhẹ nhàng nhắc nhở: Làm thế là vô duyên. Hoặc khi bố nỡ quát thì Bông cũng tế nhị nhắc bố: Nói con nhẹ nhàng thôi. Trót nói với bố mẹ những lời hơi vô tình một tí thì lập tức giải thích: con đùa đấy mà.
Việc tiếp thu kiến thức ở trường cũng có vẻ khả quan. Có hôm về con lôi hết các loại rổ giá của mẹ ra, nhắc lại kiến thức:Hình vuông có đường bao thẳng nên không lăn được, hình tròn có đường bao cong nên lăn được… và lấy rổ hình tròn, hình vuông để chứng minh với bố mẹ về nguyên lý ấy. Trình độ giờ còn cao hơn ở mức âm mưu lừa mẹ nữa cơ. Tối hôm trước tự nhiên cứ bảo mẹ: Mẹ ơi mẹ xem chương trình này đi ( mà rõ ràng biết mẹ không thích thể thao), mẹ nói mẹ không xem thì lại bảo: không xem thì mẹ ngủ đi nhé và thêm cho mẹ mấy cái vỗ về vào má. Thấy thế mẹ sinh nghi, giả vờ ngủ thì thấy mon men ra lấy cuộn giấy vệ sinh…để chùi đít cho e búp bê.
Mặc dù bị mẹ lột trần hết các mánh lới nhưng vẫn yêu mẹ nhứt quả đất. Cái gì cũng thích giống mẹ: buộc tóc giống mẹ này, mặc váy giống mẹ này…mẹ hỏi con thích giống mẹ à thì hồn nhiên trả lời: Vâng, vì con yêu mẹ quá mà. Đang tắm trong nhà tắm mà như biết mẹ chuồn lên nhà mẹ Yến, lại kêu gào thảm thiết: Mẹ yêu của con đâu rồi? Khi mẹ nói sau mẹ già con chăm sóc mẹ nhé thì con bảo:  mẹ không làm cụ đâu, con sợ mẹ lên thiên đường. Ý là già thì sẽ giống cụ và lên thiên đường.
Đấy, con gái mẹ tuyệt thế, bảo sao mẹ không yêu cho được.

(đoạn ảnh trên của bác hoa hậu đang đẹp, xem đến ảnh dưới chán ơi là chán, thậm chí nhà cháu phải sử dụng cả ảnh điện thoại làm tư liệu vì máy ảnh hết pin)

Toàn cảnh chuyến đi của mẹ! (27/2/2012)



K
ết thúc một chuyến đi, mẹ trở về với sự mãn nguyện. Hành trình của mẹ và dì Nhung béo cũng đủ chuyện cười ra nước mắt. Tối hôm trước khi đi bố xếp đồ cho mẹ và dặn dò mẹ là đi đường không bắt chuyện với ai cả, ai mời ăn gì không ăn, khát nước thì tự mua nước uống…rùi lên xe thì làm theo trình tự như thế nào. Túm lại là người ở nhà còn lo cho người đi hơn là người đi lo cho người ở lại,hihi. Bác Thủy sợ 2 bố con ở nhà vất vả nên đề xuất buổi chiều 2 bố con đón nhau rồi về thẳng nhà bác, bác nấu cơm cho ăn…nhưng bố Bông xem ra yêu cái việc bếp núc nấu nướng nên đã từ chối… Hôm mẹ đang ở Đà Nẵng bác gọi đt nói mẹ khi nào về phải gắn huy chương cho bố B vì bác đến trường Bông cho ruốc và cam thấy hình ảnh bố buộc B vào bụng bố, bác bảo chị nhìn thấy thế đã thấy yên tâm mà nhìn mặt “thằng bé” ấy ngoan thế cơ chứ.
Mấy ngày ở nhà với bố Bông cũng không nhớ mẹ chỉ duy nhất hôm đầu là đòi bố đi tìm mẹ về cho con. Ngay sau đấy là Bông chấp nhận sự vắng mặt của mẹ và không đòi mẹ nữa. Lần đi này mẹ cũng bỏ lỡ tiệc cưới mà mẹ có vai trò làm “mối chúa”, 2 bố con Bông thay mặt mẹ đi đám cưới. Nhìn chung đám cưới diễn ra vui vẻ, mỹ mãn. Nhà cháu chúc bác Nam và cô Nhung trăm năm hạnh phúc.
Chuyến đi này rất có ý nghĩa với mẹ: Một là giỗ đầu Ông Hai - là bác ruột của mẹ, anh trai của ông ngoại Bông. Hai là để mẹ gặp gỡ bà Bảy - ở nước Mỹ xa xôi- bà là em ruột của ông ngoại. Lần về nước này bà có nguyện vọng gặp mẹ ( mẹ cũng thế) vì cô cháu chưa bao giờ gặp nhau. Ba là để mẹ lên thăm mộ ông ngoại Bông, gần 10 năm mẹ chưa về được.
Lần đi này mẹ tương đối khỏe, đi ô tô giường nằm cũng thoải mái, không hề say xe cũng không quá mệt. Bước lên xe là quên hết lời dặn của Bố, nói chuyện rôm rả với bà giường bên cạnh và cắn hạt dưa bà cho một cách ngon lành.
Thôn Kim Giao, xã Phổ Thuận, huyện Đức Phổ, Quãng Ngãi là nơi ông ngoại Bông sinh ra và lớn lên ở đó. Nơi này cách nơi ở của mẹ con mình tới 900km, chính vì điều đó mà mẹ không thể thường xuyên về thăm mộ ông được. Ngôi nhà nơi ông cất tiếng khóc chào đời là một ngôi nhà nhỏ, nằm nép bên cánh đồng lúa bao la và xanh ngắt, bầu trời trong xanh và nắng thì chan hòa, con đường mòn dẫn mẹ về nhà đẹp như trong tranh với biết bao thân thương mà mỗi lần đặt chân lên đó mẹ không khỏi bồi hồi xúc động. Quê hương vẫn nghèo nhưng con người và cảnh vật nơi đây thật yên bình và giàu tình cảm. Đó cũng chính là lý do tại sao ông ngoại con lại yêu quê hương đến nhường ấy.



















Đây là bé Trang, lần trước mẹ về còn bé xíu mà giờ nhổ giò cao gần bằng mẹ, ngoạn mục hơn là đã cưới chồng:)




Mộ ông ngoại nằm trong khu vực mộ của dòng họ trên núi. Gần 10 năm rồi nhưng cũng không bị rêu phong vì thời tiết trong đó nắng nhiều. Chỉ có khác một điều là số mộ càng ngày càng đông thêm… Mẹ mang bia lên thắp hương ông, chắc ông cũng cảm nhận được sự hiện diện của mẹ. Hôm trước khi đi mẹ cứ ngần ngừ vì nhớ Bông, bố nói: “xa con nhưng lại được gần ông ngoại, em vào đấy bố sẽ vui…”


Mẹ gặp lại những gương mặt thân yêu với biết bao vui mừng. Đặc biệt nhất là giây phút gặp bà Bảy- tình cảm ruột thịt đúng là thiêng liêng và không nói được thành lời. 2 cô cháu ôm nhau một hồi rồi bà sờ hết mặt mũi, vuốt má, tóc mẹ, sờ xem mẹ gầy hay béo…đúng như kiểu “cô đã thấy con bằng xương bằng thịt rồi”. Ai cũng nói mẹ giống bà nhất nhưng mẹ tự thấy mẹ k giống bà được vì bà 70t rồi nhưng da trắng, căng và không có một tì vết.



Đây là 4 thế hệ họ Nguyễn trong đó mẹ là thế hệ thứ 2. Bé Vy này kêu mẹ bằng bà. Bé Vy đáng yêu lắm, vừa từ Sài Gòn về là khoanh  tay: trình bà con mới về mà giọng yêu k thể tả được. Có một điều là về quê vai mẹ rất cao, nhìn thế này nhưng lên bà, lên cô. Thậm chí các em nhà cô còn có con lớn hơn mẹ rất nhiều. Thế nên các cháu tuổi hơn dì nhưng đều gọi dì xưng con hết cả.

Tiếp đến là mẹ thăm bà Tư (cũng là em ruột ông ngoại). Lần về này mẹ thấy bà yếu hơn nhiều nhưng vẫn luôn luôn đón mẹ bằng cái ôm, bằng nước mắt rớm rớm rồi thơm vào má mẹ. Bà dặn dò mẹ cũng làm mẹ xúc động “ Giờ cô còn sống, thi thoảng anh em thay nhau về thăm cô nghe con. Đừng đi cả vì đường xa tốn kém, đi lại vất vả, chừng nào cô chết thì không phải về nữa vì đi vất vả mà về đâu có thấy cô nữa đâu”.

Nhà bà Tư rộng, vườn trước nhà có đủ loại hoa thi nhau đua nở, mẹ ngủ lại với bà một tối rồi hôm sau về làm giỗ cho ông Hai của Bông. Bình minh ở vườn hoa đẹp như thế này đây Bông ạ. 


Sau khi làm cỗ xong xuôi mẹ và dì Nhung trở ra Đà Nẵng, giây phút chia tay muôn đời vẫn thế, lưu luyến và xúc động. Lần về này bà con họ hàng, ai nhìn mẹ cũng nói mẹ giống ông nhất, nhất là ở điệu cười. Hẹn gặp lại quê hương ở một dịp gần nhất và lần ấy chắc chắn sẽ có Bông đi cùng mẹ.
Ra tới ĐN thì ở đó bác Xuân đã đặt phòng sẵn sàng. Mẹ ở KS Huỳnh Gia Hưng- sát biển. Mẹ và dì Nhung có thể đi bộ ra biển. Biển quả là có sức hấp dẫn đến lạ kỳ. Biển về đêm đẹp yên ả, thanh bình, chỉ có tiếng sóng biển rì rào. Mẹ phóng tầm mắt ra phía xa, từng con sóng cứ nối đuôi nhau xô bờ…những con sóng dài được ánh đèn vàng hắt vào trông giống như những chú rồng lửa nối đuôi nhau làm thành bức tranh biển về đêm  tuyệt đẹp.






Khác với biển về đêm, biển lúc bình minh ồn ào hơn, tiếng sóng vỗ cũng có vẻ ào ạt hơn. Mới chỉ 6h kém, mặt trời đỏ rực đã nhô lên từ phía biển và càng ngày càng lên cao














Bác Xuân thổ địa cũng lên lịch trình và chuẩn bị xe máy cho mẹ sẵn sàng đi, những lúc bác rảnh thì dẫn tụi mẹ đi ăn. Đồ ăn ở ĐN giá cả thật dễ chịu. Bác dẫn đi ăn hải sản ở quán Nhựt nằm trên phố Mỹ An 2, ngay sau chùa Bà Đa, đồ ăn tươi ngon mà giá thì mềm cực luôn. Đây cũng là địa chỉ mà mẹ muốn share cho bạn bè ngoài bắc, nếu có dịp vào thì hãy thử tìm đến nha.
Ngày hôm sau tụi mẹ cưỡi lên xe máy, tay cầm bản đồ ĐN và thẳng tiến đến Bà Nà hill. Bà Nà cách trung tâm thành phố chừng 30km, đường đi cũng tương đối dễ. 

Lên đến nơi mẹ và dì Nhung mua vé vào cửa bằng CMT của người ĐN những bị phát giác, đành quay lại đổi vé.
Không khí trên đỉnh Bà Nà rất mát mẻ dù ở ngay dưới chân núi trời nắng như đổ lửa. Khách đến đây phải đi cáp treo tương đối dài, thời gian ngồi trên cáp treo chừng 20 phút và qua 3 ga: Ga Bà Nà, ga debay và ga moisi. Khu thiên đường vui chơi nằm trên đỉnh Bà Nà. Tụi mẹ đi hết khu vui chơi, thưởng thức phim 360độ rồi leo lên đỉnh núi chúa  - nơi ấy thờ bà chúa thượng ngàn, ngoài ra leo lên Vườn Lộc Uyển, Quan Âm Các, chùa Linh Ứng. Ở ĐN có 3 chùa Linh Ứng ( 1 ngôi trên Bà Nà, một ngôi ở Ngũ Hành Sơn và một ngôi ở Quận Sơn Trà). Điểm đặc sắc ở Bà Nà là có rất nhiều hoa Cẩm tú cầu và có cả khỉ nữa, mẹ với dì Nhung vừa chụp ảnh lại vừa sợ khỉ vồ. Chơi trên Bà Nà đến 2h30 thì xuống. Nhìn chung là vì lần đầu tiên đi nên vừa đi vừa thích thú, cảm giác muốn khám phá nhưng khi đã quay về thì đúng là nếu cho đi lần nữa thì chắc mẹ cũng k đi nữa. Đúng như câu truyền miệng của dân du lịch “ chưa đi chưa biết Bà Nà, đi rồi mới biết ở nhà vẫn hơn”, hi
Nhưng cũng chưa biết chừng, hiện này TP Đà Nẵng đang triển khai khai thác tuyến đường Thủy lên Bà Nà. Biết đâu lúc ấy mẹ lại thích đi để trải nghiệm thêm một sự khám phá mới.





Mẹ đang đứng trên đỉnh núi chúa có độ cao 1487m. Trời nắng chói chang nên thời trang cũng phải nhằm mục đích chống nắng


Ngoài cửa rạp chiếu phim 4D. Mẹ xem 3D đã sợ rùi nói j 4D nên mẹ nhất quyết chọn phim nhẹ nhàng là " thế giời đại dương" với hy vọng được cầm nắm những chú sao biển như cô Thùy nói..dưng mà lúc cá mập xuất hiện thì mẹ rú ầm lên và k dám nhìn nữa vì nó cứ lao thẳng vào người mẹ.huhu. Nếu a dua theo dì Nhung béo xem " Công viên khủng long" với hình ảnh dư này thì chắc mẹ chết luôn trong rạp.


Chụp ảnh ở trên cao nên nhìn người cứ như đang ở trên trời ý

Đường ra ga lên khu vui chơi

Chỗ này là cổng lên Vườn lộc uyển và chùa Linh Ứng

Đây, lối lên đây


Ngày cuối cùng ở Đn, buổi sáng tụi mẹ lại leo lên xe máy đi Ngũ Hành Sơn Non Nước. Nơi này mẹ đã từng đi rồi nhưng giờ khác là có thang máy đi lên. Dì Nhung cũng có tí kinh nghiệm du lịch vì đã từng làm ở Rùa Vàng nên sử dụng cả dịch vụ Hướng dẫn viên, thế là có một anh HDV đi cùng làm cho tụi mẹ cũng đỡ sợ khi đi thang máy ( vì thang máy này đã từng xảy ra vài sự cố) và đến đâu cũng được giới thiệu một cách nhiệt tình. Trong quần thể Ngũ Hành Sơn có rất nhiều chùa mà theo như HDV nói là rất thiêng, cầu được ước thấy.

Tháp xá lị

Cửa động-nơi có bút tích của vua Minh mạng

Vọng lầu, nơi vua ngắm cảnh. Đứng ở trên này có thể ngắm được toàn thành phố Đà Nẵng, ngắm được ngọn Mộc Sơn, Kim Sơn, Hỏa Sơn, thổ Sơn. Còn thủy sơn là ngọn nơi mẹ đang đứng. Đứng ở vị trí này, nếu trời trong xanh thì có thể nhìn thấy ông tượng ở đỉnh Bà Nà.
Tranh thủ buổi chiều trước khi lên xe, mẹ và dì còn cố đi chợ Cồn mua mấy thứ nhưng thời gian không nhiều nên đi như chạy sô. Tạm biệt ĐN, điều đọng lại là môi trường ở ĐN trong sạch, đường ĐN rộng thênh thang, đường phố về đêm thì đẹp mê hồn…ngần ấy lý do để dì Nhung ôm mộng lấy chồng ĐN và đã chính thức có nhời nhờ vả bác Xuân.
Mẹ kể thêm một số chuyện ngoài lề nhưng hài hước: Trên đường từ Quảng Ngãi ra Đà Nẵng, mẹ và dì Nhung đi phải cái xe dù, mẹ bị lọt vào tầm ngắm của bọn đạo chích nên mặc dù lúc nào mẹ cũng tỉnh táo và cảnh giác thế mà mẹ vẫn để bị rạch túi, cả túi đeo lẫn túi áo khoác nhưng may mắn là chúng không lấy j được. Ngồi ngẫm lại thì thủ phạm là 2 ông già trông lam lũ và khắc khổ mà mẹ đã từng thấy tội, híc. Một chuyện nữa là khi về đến bến xe nước ngầm, mẹ cầm đồ nặng quá, mắt lại cứ hếch lên mải nhìn xe nên bị ngã một quả ngoạn mục, khiến ai cũng buồn cười nhất là dì Nhung của Bông. Người ta bảo “ tưởng rằng chị ngã em nâng ai ngờ chị ngã em bưng miệng cười”. Ngoài ra có khá nhiều chuyện buồn cười khác, tóm lại là bất kể cái j cũng có thể làm cho mẹ và dì Nhung phá lên cười.